Tôi gọi hệ thống: [Này, làm sao đuổi Lục Khanh Hứa về đây?]

Giọng hệ thống uể oải vang lên: [Trước hết tôi không tên là "Này".]

[Thứ hai, không đuổi được Lục Khanh Hứa đâu. Anh ta là nhân vật tuyến chính. Sự phát triển cốt truyện do tác giả thiết lập, cô không thay đổi được.]

Tôi hỏi: [Vậy cho tôi xem nội dung tiếp theo đi, để tôi còn chuẩn bị tâm lý.]

[Không xem được. Vì cô chỉ đọc ba chương đầu, phần cốt truyện phía sau phải tự mình trải nghiệm.]

Tôi sắp xù lông: [Để tôi tự đi cốt truyện thì chẳng phải muốn đi thế nào cũng được sao?]

[Lỡ đi sai thì sao?]

[Đi sai rồi tôi có thể quay về phòng trọ không?]

[Bình tĩnh nào. Nếu cô đi sai, tôi sẽ nhắc nhở.]

[Nhưng nếu cô cố chấp thay đổi cốt truyện, cô sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt trong cuốn tiểu thuyết này.]

Tôi im lặng vài giây. Sau đó đột nhiên hỏi: [Vậy tức là tôi sẽ luôn có tiền, đúng không?]

[...]

Đúng lúc ấy điện thoại lại vang lên thông báo: "Tài khoản XXX vừa nhận được 1.000 tệ."

Nằm không cũng có tiền vào tài khoản. Nằm mơ chắc còn cười tỉnh giấc.

Ai còn muốn quay lại căn phòng thuê chật hẹp kia nữa chứ!

Anh trai à!

Anh mau tới đi!

07

Lục Khanh Hứa đến nơi sau ba tiếng đồng hồ.

Vừa nhìn thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo hôm rời đi, đôi dép dính đầy bùn đất, dưới mắt hiện quầng thâm nhàn nhạt, môi khô đến trắng bệch, vành mắt anh lập tức đỏ lên.

"Linh Nhi, em chịu khổ rồi."

Anh chẳng hề kiêng dè sự có mặt của cha mẹ tôi, trực tiếp kéo tôi vào lòng.

Thấy Lục Khanh Hứa sắp rơi "hạt đậu vàng", tôi vội kéo anh đi, quay đầu nói với cha mẹ: "Cha, mẹ, con dẫn anh ấy đi dạo một chút."

Tôi nắm tay Lục Khanh Hứa đi dọc theo con đường nhỏ.

Hai bên đường trồng đầy cây dương, cành lá sum suê xanh mướt. Nhìn thôi đã thấy tâm trạng tốt lên.

Thế nhưng Lục Khanh Hứa lại có vẻ hơi buồn bực: "Em ở đây mà còn vui vẻ được sao?"

Tôi quay người lại, buông tay anh ra, cười tít mắt: "Phong cảnh đẹp thế này cơ mà. Trong thành phố làm gì được ngắm chứ!"

Lục Khanh Hứa lập tức bóc phốt: "Trước đây kéo em đi công viên còn khó hơn lên trời, giờ lại biết thưởng thức phong cảnh rồi."

Tôi chu môi, chống nạnh chất vấn: "Anh tới đây để chọc em tức đúng không?"

Nghe vậy, anh đứng lại, mím môi, đưa tay véo mũi tôi, vừa cười vừa m/ắng: "Đồ vô lương tâm. Đi thì đi dứt khoát như thế, ngay cả anh cũng không báo một tiếng."

Thật ra là tôi chưa kịp nói. Lúc nhớ ra thì đã tối rồi, mà ở đây tín hiệu lại kém.

Tin nhắn tôi gửi tối qua, sáng nay anh mới nhận được.

"Em xin lỗi mà."

Tôi kéo kéo cổ tay anh, làm nũng.

Chiêu này quả nhiên có tác dụng. Anh không gi/ận tôi nữa nhưng vẫn nhất quyết đòi đưa tôi về.

Tôi không đồng ý.

Hai người đang giằng co thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Lâm Hy đang dùng chìa khóa dự phòng mà mẹ cô đưa để mở cửa phòng cô.]

Mẹ nó!

Ngọn lửa muốn về nhà lập tức bùng ch/áy trở lại.

Tôi kéo Lục Khanh Hứa chạy thẳng ra ngoài.

Mẹ tôi vội đuổi theo giữ lại: "Linh Nhi, hai đứa định đi đâu thế?"

Tôi chỉ mang theo một chiếc túi đeo vai, giải thích: "Con có chút việc phải về nhà một chuyến."

Mẹ nhìn tôi đầy tủi thân: "Ở đây mới là nhà của con."

Cái miệng ch*t ti/ệt này của tôi...

Tôi cười cười: "Con có mang hành lý đâu. Xử lý xong việc con sẽ quay lại ngay, mẹ yên tâm."

Sau khi được đồng ý, tôi lập tức lên chiếc SUV của Lục Khanh Hứa với vẻ mặt đen sì.

Thấy tôi không vui, anh khó hiểu hỏi: "Sao tự nhiên lại đổi ý thế?"

Tôi lạnh mặt: "Lâm Hy vào phòng em rồi."

Lục Khanh Hứa nhíu mày: "Cô ta không nên..."

Nói được nửa câu thì dừng lại.

Anh nhớ tới sáng nay hình như đã thấy Lâm Hy xin gì đó từ ba mẹ.

Không nói thêm lời nào, anh khởi động xe rồi tăng tốc rời khỏi ngôi làng.

Vừa bước vào biệt thự, người giúp việc nhìn thấy tôi trở về thì mặt xanh như tàu lá. Bà ấy chắn trước cầu thang, không cho tôi lên lầu.

Lục Khanh Hứa trực tiếp kéo tôi đi lên.

Vừa vào phòng, tôi đã thấy Lâm Hy đang cầm cuốn sổ tay của tôi đọc. Khóe môi cô ta còn mang theo nụ cười chế giễu.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác toàn bộ m/áu trong người đều dồn lên n/ão.

Tôi lao tới gi/ật lại cuốn sổ. Sau đó giơ tay t/át cô ta một cái.

"Bốp!"

Má cô ta nhanh chóng đỏ lên. Thế nhưng cô ta chẳng hề phản kháng. Trong mắt chỉ toàn vẻ mỉa mai.

"Không ngờ cô lại thầm thích chính anh trai mình."

Tôi: “?????”

Hệ thống, cô ta đang nói cái quái gì vậy?

Đây là tiểu thuyết ngôn tình nghiêm túc cơ mà!

08

Lục Khanh Hứa nhíu mày đến mức gần như xoắn lại.

Anh cảnh cáo nhìn Lâm Hy: "Đừng có quá đáng."

"Ai cho phép cô vào phòng của Linh Nhi?"

"Chìa khóa lấy từ đâu ra?"

Tôi còn chưa kịp hỏi thì Lục Khanh Hứa đã liên tiếp b/ắn câu hỏi về phía Lâm Hy như sú/ng liên thanh.

Lâm Hy đột nhiên bật cười. Bày ra khí thế của một thiên kim thật sự.

"Bây giờ căn phòng này là của tôi. Tất cả đồ đạc trong đây tôi đều sẽ vứt hết."

Lục Khanh Hứa cười lạnh: "Cô lấy đâu ra tiền?"

Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn anh.

Anh thật sự không biết toàn bộ tài sản nhà họ Lục đã được chuyển sang tên Lâm Hy sao?

Lục Khanh Hứa… Chẳng lẽ anh cũng không phải con ruột nhà họ Lục?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm