Thời chiến tranh lo/ạn lạc, quân địch dùng học sinh trường Trung học Vệ Hoa làm vật thí nghiệm. Những đứa trẻ bị nh/ốt trong những chiếc lồng sắt chồng chất, bị đối xử tà/n nh/ẫn như chuột bạch.
Tuân Hành Chi dẫn đầu các bạn lớp 3-2 phá cửa lao tù, th/iêu rụi phòng thí nghiệm, lấy tr/ộm được tài liệu tuyệt mật của địch - báo cáo thí nghiệm và kế hoạch chiến tranh vi khuẩn.
Quân địch bắt được Tuân Hành Chi tr/a t/ấn dã man nhưng không thu được gì.
Sau khi tàn sát cậu bé, chúng từ bỏ căn cứ, dùng máy bay chiến đấu oanh tạc Trung học Vệ Hoa. Những học sinh sống sót sau thí nghiệm bị đ/è ch*t dưới đống đổ nát của tòa nhà sụp đổ, ngôi trường từng đầy ắp tiếng cười giờ hóa thành bình địa.
Nhưng điều địch không ngờ tới…
Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, Đào Lạc Dật cùng các bạn dùng thân mình che chở cho học sinh nhỏ tuổi nhất lớp - Tống Trường An.
Dưới sự bảo vệ của cả lớp 3-2, cậu bé nhỏ nhoi bò ra từ đống gạch vụn, mang theo những tài liệu tuyệt mật! Việc báo cáo những tài liệu này đã ngăn chặn thương vo/ng chiến tranh ở quy mô lớn hơn.
Bên tai tôi văng vẳng tiếng đại bác gầm rú. Những chiếc máy bay chiến đấu gầm rít lượn vòng trên bầu trời. Trước mắt hiện lên ảo ảnh, quá khứ và hiện tại chồng chất, mờ ảo.
Học sinh Trung học Vệ Hoa ôm sách chạy ngang qua chúng tôi từng tốp, nụ cười rạng rỡ.
Năm ấy, họ đẹp đẽ biết bao. Rực rỡ, lại bẽn lẽn. Tràn đầy sức sống, lại thanh tao.
Ai ngờ, thí nghiệm vi khuẩn k/inh h/oàng bắt đầu. Những kẻ đeo găng trắng cầm dụng cụ y tế, từng cảnh tượng đẫm m/áu lướt qua trước mắt tôi..................
Thảm khốc đến mức không thể nhìn thẳng!
Non sông tan nát, đồng bào lầm than, trong đôi mắt tuổi trẻ bùng lên ngọn lửa c/ăm hờn.
Tuân Hành Chi dẫn đầu nhóm lấy tr/ộm hồ sơ.
Sau khi bị bắt, chàng trai nhuốm đầy m/áu chịu đủ cực hình, không khóc mà cười: "Trời sắp sáng rồi, trời nhất định sẽ sáng!"
Bị khiêu khích, quân địch tàn sát cậu bé dã man.
Cuối cùng, đạn pháo n/ổ tung, cột đ/á văng tứ tán.
Dưới đống đổ nát, những chàng trai cô gái nằm đó với thân thể nhuốm đầy m/áu.
Đào Lạc Dật dẫn mọi người dốc sức lực cuối cùng c/ứu đứa em út.
Trong hơi thở cuối cùng, họ ngân nga: "Hiến thân vì nạn nước, coi cái ch*t nhẹ tựa về nhà… Hiến thân vì nạn nước, coi cái ch*t nhẹ tựa về nhà!"
Tôi nắm ch/ặt tấm ảnh, nghẹn ngào.
Bình luận cũng khóc thành biển.
[Hu hu hu tôi khóc sắp ch*t rồi...]
[A a a tôi cũng khóc nghẹn rồi!]
[Khí phách anh hùng trời đất, nghìn thu còn vẹn nguyên!]
[Các bậc tiền nhân ơi, giờ đây bốn biển thanh bình, non sông vẹn nguyên!]