Anh đứng dậy định rời đi, ánh mắt vô tình quét qua gầm giường.
Ở đó, chiếc hộp đựng điện thoại cũ mà tôi chưa kịp đẩy sâu vào trong đã lộ ra một góc. Bước chân anh khựng lại một nhịp. Rồi anh thản nhiên rời đi.
10.
Quay lại trường học, tôi cảm giác như đã trôi qua cả một thế kỷ.
Khi Hứa Dạng nhìn thấy tôi, mắt anh ấy sáng lên, định nói gì đó, nhưng tôi giả vờ như không thấy, đi thẳng lướt qua người anh ấy. Tôi không thể để anh ấy bị kéo vào chuyện này thêm nữa.
"Lâm Dạ, thằng nhóc này, bộ định chơi trò mất tích hả?" Giang Trì đuổi theo từ phía sau, khoác tay lên cổ tôi, "Chuyện gì thế hả? Câu lạc bộ không đến, tin nhắn cũng không trả lời?"
"Nhà tôi có chút việc."
"Việc gì mà còn lớn hơn cả chuyện của anh trai ông vậy?" Giang Trì vốn tính miệng nhanh hơn n/ão. Vừa dứt lời, cậu ấy liền nhận ra mình lỡ lời, ái ngại gãi đầu: "Xin lỗi nhé, tôi không có ý đó..."
"Không sao."
Thấy tôi thực sự không để tâm, cậu ấy mới thở phào nhẹ nhõm, hạ thấp giọng, bí mật ghé sát lại gần, "Này, nhắc mới nhớ, hai hôm trước tôi nghe ba tôi và mấy chú bạn ngồi tán gẫu, hình như có nhắc đến vụ t.a.i n.ạ.n của anh trai ông năm đó..."
Tim tôi vọt lên tận cổ họng, "Họ nói gì?"
"Thì nói là... hình như mọi chuyện không đơn giản như thế." Giang Trì hồi tưởng lại, "Họ nói trước khi anh trai ông gặp chuyện đã cãi nhau một trận kịch liệt với ai đó, tâm trạng rất bất ổn, nên lúc lái xe mới xảy ra chuyện."
Thông tin này khớp hoàn toàn với nội dung tin nhắn tôi đã đọc được. Anh trai tôi lúc đó đang trốn chạy một ai đó, anh ấy đang cố thoát thân.
"Cãi nhau với ai?" Giọng tôi r/un r/ẩy.
Giang Trì ngập ngừng nhìn tôi, có vẻ đang cân nhắc xem có nên nói hay không, "Lâm Dạ, đây toàn là tin đồn không căn cứ thôi... Ông đừng để tâm quá."
"Ông nói cho tôi biết đi."
Cậu ấy bị ánh mắt của tôi dọa sợ, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, "Có người nói là… Thẩm Độ."
11.
Tôi không biết mình đã gắng gượng thế nào cho đến lúc tan học.
Xe của Thẩm Độ dừng đúng giờ trước cổng trường, tôi giống như một con rối không linh h/ồn, bước lên xe, trở về nhà. Công ty anh có một cuộc họp khẩn cấp đột xuất, anh dặn tôi ngoan ngoãn ở nhà rồi vội vã rời đi.
Đây là cơ hội.
Tôi xông vào phòng của anh trai mình. Nhất định phải còn manh mối khác. Tôi lùng sục như phát đi/ên, giá sách, tủ quần áo, ngăn kéo...
Cuối cùng, ở một ngăn bí mật phía dưới cùng của bàn làm việc, nơi gần như hòa làm một với tấm gỗ, tôi chạm vào một phong thư cứng. Phong thư không dán kín, bên trong đựng hai thứ.
Một tờ giấy báo nhập học của một Học viện Điện ảnh ở nước ngoài. Và một bức thư, bên trên là nét chữ quen thuộc của anh trai tôi.
Người nhận: Lâm Dạ.
Tôi r/un r/ẩy mở lá thư mỏng manh ấy ra: [Tiểu Dạ, nếu em đọc được bức thư này, nghĩa là anh đã đi rồi, hoặc là... vĩnh viễn không thể đi được nữa.
Tha lỗi cho anh, anh luôn muốn đưa em đi cùng, nhưng lại chần chừ đến tận bây giờ.
Chạy mau, hãy tránh xa Thẩm Độ ra. Anh ta căn bản không phải người anh trai ôn hòa hoàn mỹ như em thấy đâu, anh ta là một tên đi/ên với d.ụ.c vọng chiếm hữu bi/ến th/ái.
Anh ta yêu anh, bằng một cách có thể khiến người ta ngạt thở mà c.h.ế.t. Bây giờ, anh ta đang chuyển thứ tình yêu đó sang em.
Đừng trở thành bản sao thứ hai của anh.
Chạy mau.]
12.
"Em đang xem gì thế?" Một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng tôi.
Toàn thân tôi rùng mình một cái, lá thư tuột khỏi đầu ngón tay, chao liệng rồi rơi xuống đất. Thẩm Độ đứng ở cửa, anh căn bản không hề đi họp.
Gương mặt anh không còn chút vẻ ôn nhu giả tạo nào nữa, chỉ còn lại sự u ám và t/àn b/ạo. Anh nhìn bức thư dưới đất, rồi lại nhìn tôi, bật cười.
"Cậu ấy quả nhiên vẫn muốn mang em đi. Giống hệt như năm đó."
"Tại sao anh ấy phải đi?" Tôi nhìn anh trân trân, hỏi từng chữ một.
"Vì cậu ấy muốn mang theo thứ thuộc về anh đi khỏi nơi này." Thẩm Độ từng bước tiến về phía tôi.
Tôi bị ép phải lùi lại liên tục, cho đến khi đụng phải bàn làm việc của anh trai.
Anh đưa tay nhặt tờ giấy báo nhập học dưới đất lên, liếc nhìn đầy kh/inh bỉ, rồi x/é làm đôi, "Cậu ấy tưởng mình chạy thoát được chắc?"
Thẩm Độ thộp lấy cổ tay tôi, "Em và anh trai em thật giống nhau..."
Trong đôi mắt anh cuộn trào những vòng xoáy đen đặc đi/ên cuồ/ng, anh nhìn tôi, nhưng dường như đang thông qua tôi để nhìn một người khác, "... Đều muốn rời bỏ anh."
Tôi bị sự đi/ên lo/ạn trong mắt anh dọa cho c.h.ế.t trân tại chỗ.
"Nhưng anh sẽ không phạm phải cùng một sai lầm nữa đâu." Bàn tay kia của Thẩm Độ vuốt lên gáy tôi, đầu ngón tay lạnh ngắt, "Tiểu Dạ, lần này, em đừng hòng đi đâu cả."
13.
"Thả em ra." Sự phản kháng của tôi yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Thẩm Độ kéo xềnh xệch tôi vào phòng ngủ của anh, tay kia đóng sập cửa lại. Phòng của anh không giống như phòng anh trai tôi chứa đầy những đồ đạc sinh hoạt lặt vặt. Nơi này như một căn hộ mẫu lạnh lẽo với tông màu đen trắng xám, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, ngay cả chăn màn trên giường cũng không có lấy một nếp nhăn.
Giống hệt con người anh, tràn đầy cảm giác kiểm soát đến nghẹt thở.
Thẩm Độ quăng tôi lên giường, gi/ật phăng cà vạt, từng bước tiến lại gần, cao ngạo tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của mình.