Lời Tạ Trạm nói không phải không có lý, nhưng tôi vẫn cố tình gi*t thời gian ở quán bar cho đến giờ Trì Nguyện đi ngủ mới chịu về nhà. Vốn dĩ tưởng người đã ngủ say rồi, ai dè lúc mở cửa lại thấy đèn phòng khách vẫn sáng chưng.
Tôi đưa mắt nhìn, chỉ thấy Trì Nguyện đang luống cuống khóa màn hình điện thoại, ánh mắt liếc về phía tôi có phần ngượng ngùng sợ sệt, dường như rất sợ tôi sẽ kiểm tra điện thoại và phát hiện ra điều gì đó.
Chương 5:
Có lẽ lại là mấy thứ liên quan đến tôi, tôi tự nhủ, cũng chẳng cần thiết phải điều tra làm gì.
Đưa tay day day mi tâm, tôi cất tiếng hỏi.
"Sao còn chưa ngủ?"
Cậu ấy ấp úng trả lời: "Mấy phòng cho khách đều khóa cửa cả rồi, tôi không biết phải ngủ ở đâu?"
Tôi trân trân nhìn cậu ấy một lúc lâu.
Mấy năm nay, tôi leo ngày càng cao, kẻ muốn trèo cao nịnh bợ cũng ngày một nhiều, trong số đó không thiếu những kẻ liều mạng hối lộ người làm để nhét người vào nhà tôi.
Bọn chúng giấu người trong phòng cho khách, đợi đến khi tôi vào phòng tắm rửa thì lập tức cởi sạch sành sanh bò lên giường. Tôi gi/ận tím người, sai người tống cổ cả kẻ vô liêm sỉ kia lẫn chiếc giường ném ra đường.
Kể từ dạo đó, tôi thay toàn bộ người làm và cho khóa trái mọi căn phòng trống dành cho khách.
Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến Trì Nguyện chứ, hiển nhiên là cậu ấy phải ngủ ở phòng ngủ chính với tôi rồi.
Trong lòng trào dâng một cỗ bất mãn, tôi nhíu mày khó chịu: "Không muốn ngủ ở phòng ngủ chính à?"
Trì Nguyện ngẩn người, lúng búng hỏi lại: "Tôi... tôi có thể ngủ ở phòng ngủ chính sao?"
Tôi hơi nghi hoặc.
"Nếu không thì em muốn ngủ ở đâu?"
Cậu ấy rũ hàng mi, mím nhẹ môi.
"Tôi cứ tưởng... anh sẽ không cho tôi ngủ ở đó."
Tuy Trì Nguyện không nói thẳng ra, nhưng tôi hiểu được ẩn ý trong câu nói ấy. Mấy lời cay nghiệt mà tôi tuôn ra lúc ở trên xe, nghe kiểu gì cũng giống như đang xem cậu ấy là một món đồ chơi để phát tiết và tiêu khiển.
Mà đã là đồ chơi, thì dĩ nhiên chẳng có tư cách ngủ chung giường với chủ nhân.
Cổ họng bỗng nghẹn đắng, tôi toan mở miệng giải thích, nhưng lại chợt nhận ra nếu làm vậy thì bản thân trông mới hèn mọn và đáng thương làm sao.
Tôi hít sâu một hơi, rốt cuộc vẫn không trả lời câu hỏi của Trì Nguyện, chỉ hờ hững bảo.
"Bớt tự biên tự diễn đi, muộn rồi, đi tắm rồi ngủ."
Không có gì bất ngờ, tôi bị mất ngủ.
Trì Nguyện thế mà lại rất yên tâm về tôi, vừa ngả lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Mượn ánh trăng mờ ảo, tôi tỉ mẩn ngắm nhìn người đang say giấc nồng trước mặt. Dung nhan ấy vẫn xinh đẹp y hệt ba năm về trước, nhìn thêm một chút thôi cũng đủ khiến cõi lòng tôi nhũn ra.
Tôi vươn tay, thật cẩn thận ôm trọn Trì Nguyện vào lòng, chẳng dám dùng lực quá mạnh vì sợ làm người ta thức giấc.
Chỉ khi Trì Nguyện hoàn toàn mất ý thức trong màn đêm tĩnh mịch này, tôi mới dám buông thả cho bản thân được chìm đắm trong đoạn tình cảm vấn vương chưa dứt.