Nam Chính Thức Tỉnh Rồi

Chương 6

20/08/2024 20:58

Ta quyết định rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục mang điểm tâm tình yêu cho Bùi Thiệu.

Ta mang theo những món ăn nổi tiếng của Thiên Hương lầu và ra lệnh cho hạ nhân bày một bàn lớn ở Hàn Lâm viện, những đồng liêu được cùng bàn nhao nhao khen ngợi sự hào phóng của ta.

Bùi Thiệu bày ra vẻ mặt lạnh đứng ở một bên, ta lại từ trong hộp thức ăn lấy ra một đĩa tôm cuộn hồ điệp, tự mình đặt lên bàn trước mặt Bùi Thiệu.

"Cái này ta tự mình làm, chàng có muốn nếm thử không?"

“Ahhh phu nhân tân khoa Trạng Nguyên mới thành hôn, quả thật ân ân ái ái nha.”

Các đồng liêu bắt đầu ồn ào, Bùi Thiệu cầm đũa, mím ch/ặt môi mỏng, mặt vẫn không chút thay đổi.

Ta lại tinh mắt phát hiện, hai bên tai chàng đã đỏ hết lên.

“Khụ khụ, lát nữa ta sẽ ăn, đi thôi, ta đưa nàng về trước.”

Bùi Thiệu rõ ràng không quen với việc bị mọi người nhìn chằm chằm khi dùng bữa, chàng nắm tay ta kéo ra ngoài, có vài phần muốn chạy trốn.

Khi đến cửa, Bùi Thiệu thở phào nhẹ nhõm, ta lập tức cầm ngược lại tay chàng, cười nói:

“Phu quân, ngươi là đang thẹn thùng sao?”

Bùi Thiệu cúi đầu nhìn ta, ánh mắt trong nháy mắt lạnh xuống.

“Vĩnh Xươ/ng Hầu gia, người đang làm gì vậy?”

Ta xoay người lại, thấy phụ thân Cố Viễn, Vĩnh Xươ/ng Hầu đang đứng ở phía sau.

Ông ta hất cằm về phía ta, thái độ kiêu căng nói:

“An Bình, chuyện Viễn Nhi lần này, ngươi đã sắp xếp ổn thỏa chưa?”

Giọng điệu từ trên cao nhìn xuống, giống như ta là cấp dưới của ông ta.

Thân hình Bùi Thiệu bên cạnh đột nhiên cứng đờ, ta vội quay đầu, vừa lúc thấy chàng cũng cúi đầu nhìn ta.

Đôi mắt đen như ngọc, không gợn sóng, vẫn trầm ổn như cũ, nhưng ẩn chứa một sự im lặng xám xịt như tro tàn.

“Không quấy rầy hai vị nói chuyện nữa.”

Bùi Thiệu hướng về Cố Hầu gia chắp tay hành lễ rồi xoay người rời đi, ta một tay kéo ống tay áo của chàng, bị chàng kéo về phía trước một bước khiến ta suýt ngã, thuận thế cả người ôm lấy thắt lưng của chàng.

Ta t ứ c g i ậ n hướng về Vĩnh Xươ/ng Hầu mà nói lớn:

“Cố Hầu gia, chuyện của con trai ngài, ngài hãy tự mình quản, bổn công chúa đã thành hôn, về sau không có việc gì đừng lảng vảng trước mặt ta, kẻo phu quân của ta g h e n.”

Cố Viễn *niên kh/inh khí thịnh, làm việc khó tránh khỏi sự đ/ộc đoán trong hành động, trước đây đều là ta đi theo sau “dọn dẹp” cho hắn. Ta làm chó quấn chủ đã lâu nên phụ mẫu Cố Viễn cũng không coi ta là người nữa rồi, thật không biết Triệu An trước kia đã nghĩ gì.

*Niên kh/inh khí thịnh: có nghĩa là "trẻ tuổi và đầy nhiệt huyết". Thành ngữ này thường được dùng để chỉ những người trẻ tuổi, tràn đầy năng lượng và nhiệt tình, đôi khi cũng mang nghĩa mô tả sự thiếu kinh nghiệm và hay có những hành động bốc đồng, tự tin thái quá.

Vừa dứt lời, ta cảm thấy cơ thể Bùi Thiệu như căng cứng dưới cánh tay, chậc cơ bụng thật rõ ràng.

Ta siết ch/ặt cánh tay, tựa mặt vào ngựk Bùi Thiệu cọ cọ, ngẩng đầu nháy mắt với chàng.

“Phu quân, ngươi đừng g h e n, người ta sẽ cùng cả nhà bọn họ phân rõ giới hạn.”

Bùi Thiệu ánh mắt rất sáng, ta có thể từ trong con ngươi của chàng nhìn thấy rõ ràng hình ảnh phản chiếu của mình.

Rực rỡ như hoa sen, ánh mắt lấp lánh ấy, nếu là một nam nhân thực thụ, chắc chàng sẽ động lòng đúng không?

Quả nhiên, yết hầu của Bùi Thiệu gian nan lăn xuống một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0