Tôi bị trói ch/ặt vào một chiếc ghế, thân thể đ/au như sắp rã rời.
Hai tay quặt ra sau lưng, bị dây nylon quấn mấy vòng.
Kẻ trói tôi còn muốn quấn thêm vài vòng nữa nhưng bị Lâm Bạch Vũ ngăn lại.
"Được rồi," Lâm Bạch Vũ dựa vào bảng điều khiển, thản nhiên nói, "Sức lực của cậu ấy rất nhỏ, không cần phải cẩn thận đến mức đó."
"Đúng là công tử bột."
Tên tóc vàng nghe lời buông tay, đ/á vào ghế tôi một cái, "Này, đại ca bảo để mày thoải mái một chút, đừng có mà nghĩ đến chuyện trốn chạy."
Tôi nén gi/ận, không nói một lời.
Cố tỏ ra tự nhiên lườm hắn một cái.
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ.
Lâm Bạch Vũ quệt một đường trên bảng điều khiển đầy bụi, rồi bôi đám bụi đó lên mặt tôi: "Sắp được gặp người tình nhỏ của em rồi, trông thảm hại một chút vẫn tốt hơn."
Tôi không muốn chất vấn tại sao anh lại phản bội.
Chỉ nhỏ giọng nói: "Nếu anh muốn dùng em để u/y hi*p Tống Ngọc, thì sẽ không thành công đâu."
"Trước đây em đối xử với anh ta rất tệ, giờ anh ta chỉ đang trả th/ù em mà thôi."
Đây là sự thật.
Nhưng Lâm Bạch Vũ lại cho rằng tôi đang trì hoãn.
Ngón tay anh chuyển hướng ra sau gáy tôi, sờ vào tuyến thể, nụ cười rất nhạt: "Đừng giả vờ nữa, Tiểu Cẩm. Alpha cắn em lúc đó chính là hắn ta đúng không."
Lực tay trên cổ tôi cũng tăng thêm vài phần:
"Em cũng vì hắn ta mà ngày nào cũng không chịu về nhà đúng không."
"Alpha với Alpha... gh/ê t/ởm như vậy, mà còn cắn mạnh đến thế, sao có thể chỉ là trả th/ù được."
????
Gh/ê t/ởm mà anh còn sờ à?
Tôi gi/ận mà không dám nói, lén quan sát khung cảnh trong khoang cơ giáp. Không lâu sau, Lâm Bạch Vũ chĩa điện thoại về phía tôi, tay kia cầm sú/ng dí sát vào thái dương tôi.
"Thượng tướng Tống, làm một cuộc giao dịch đi. Anh để chúng tôi rời đi, tôi trả Giang Cẩm lại cho anh, thế nào?"
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của Tống Ngọc.
Chỉ có thể nghe thấy giọng anh, căng cứng.
"Cần gì phải vậy, Lâm Bạch Vũ, đang yên đang lành làm nhà cung cấp cơ giáp không muốn, lại đi làm cư/ớp vũ trụ làm gì."
"Anh thì hiểu cái gì."
Lâm Bạch Vũ dùng sú/ng gõ vào đầu tôi, cười lạnh, "Từ nhỏ đến lớn, làm chó cho lũ nhà giàu, tôi làm đủ rồi. Nếu là anh, anh có cam tâm cả đời hèn mọn như vậy, đi làm chó cho người ta không?"
Tống Ngọc im lặng.
Hình như lầm bầm ch/ửi thề một câu.
Sau đó nói: "Được, anh bảo đảm an toàn cho Giang Cẩm, những việc này tôi sẽ đi điều phối."
"Thêm 10 chiếc cơ giáp nữa, tôi cho cậu 10 phút."
Lâm Bạch Vũ cúp máy.
Nòng sú/ng lạnh lẽo trượt dọc theo má tôi, khẽ nâng cằm tôi lên.
Cầm sú/ng, nửa cười nửa không: "Tiểu Cẩm, em nghĩ trong 10 phút, hắn có thể giao tới 10 chiếc cơ giáp không?"
Tôi mím ch/ặt môi.
Lâm Bạch Vũ "chậc" một tiếng đầy bất mãn, họng sú/ng ấn mạnh vào cổ họng tôi: "Nói chuyện!"
Tôi buộc phải ngẩng đầu.
Đôi mắt đẫm lệ trừng Lâm Bạch Vũ một cái hung dữ.
Khẩu sú/ng dí vào cổ họng hơi nới lỏng ra chút ít.
Lâm Bạch Vũ dường như biến trở lại thành người anh trai tốt bụng ngày xưa, giọng dịu xuống: "Đều đã lớn cả rồi, sao vẫn cứ thích khóc thế."
"Anh..."
Lời vừa ra khỏi miệng đã mang theo tiếng nấc, tôi nghẹn ngào hỏi lại, "Tại sao anh lại đi làm cư/ớp vũ trụ."
Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Nhà họ Giang không hề bạc đãi anh, tuy hồi nhỏ tôi đối xử với anh không tốt, nhưng khi lớn lên, tôi đã coi anh là Alpha mà mình ngưỡng m/ộ nhất, cũng đã cố gắng bù đắp những sai lầm trong quá khứ rồi.
Lâm Bạch Vũ thản nhiên nói: "Còn 8 phút nữa, nếu Tống Ngọc không giao cơ giáp tới, em sẽ mất mạng đấy."
"Giờ em còn muốn bàn chuyện này với anh sao?"
Tôi do dự, hỏi ra thắc mắc của mình: "... Là vì em sao?"
"Không phải."
Lâm Bạch Vũ chắc hiểu tôi đang hỏi gì, gương mặt tuấn tú lộ ra vài phần cười cợt, "Tuy anh rất gh/ét em, nhưng một tên phế vật được nuông chiều quá mức chưa đến mức khiến anh đưa ra quyết định này."
"..."
Tôi nén gi/ận.
"Thứ thực sự khiến anh quyết tâm, lại là sau khi trở thành nhà cung cấp cơ giáp."
"Anh nhẫn nhịn 15 năm mới leo lên được vị trí này, nhưng mỗi lần về nhà họ Giang, anh lại nghĩ... tại sao mình đã làm đến chức vụ này, mà vẫn là một con chó của nhà họ Giang các em? Anh phải nhẫn nhịn đến bao giờ đây?"
Anh dừng lại một chút, cười một cách khó hiểu: "Nhưng cũng có liên quan đến em một chút đấy."
"Nếu em là Omega, có lẽ anh đã không phản bội rồi."
Tôi phản ứng lại vài giây, nhận ra ý của anh, lập tức tức gi/ận.
Nòng sú/ng đen ngòm dí thẳng vào người tôi ngay giây tiếp theo: "Còn một phút, Tiểu Cẩm. Xem ra hắn cũng không thích em đến thế đâu..."
"Cơ giáp! Đại ca! Cơ giáp được giao tới rồi!"
Lâm Bạch Vũ quay ngoắt người lại.
Đi tới cửa sổ khoang tàu nhìn ra ngoài, ra hiệu: "Thả người."
Mọi người trong khoang cơ giáp đều bận rộn.
Chỉ có tôi vẫn bị trói trên ghế.
Không phải chứ.
Tôi nhìn họ tất bật, lòng đầy ngơ ngác.
Tôi đang ở đây mà, họ đang bận cái gì thế?
Cho đến khi tôi nhìn thấy một người có vóc dáng giống tôi đến 7-8 phần, đội mũ trùm đầu đen kịt, bị hai tên cư/ớp áp giải đi ra ngoài.
Trái tim tôi chùng xuống.