Tôi dẫn vài người đi về hướng có tiếng động. Khi đến bên đống nấm U Linh cạnh bờ sông, tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh toát.

Trần Trinh và mấy người kia nằm la liệt dưới đất, toàn thân bị sợi nấm quấn ch/ặt. Những người khác miệng há hốc, bên trong có sợi tua dài chui sâu vào cổ họng, trên nhánh nấm nở ra đóa U Linh khổng lồ.

Chỉ có Trần Trinh và Giang Hạo Ngôn là còn mím ch/ặt môi, tỏ ra vẫn tỉnh táo. Nhưng Giang Hạo Ngôn gần như bị sợi nấm bọc kín thành x/ác ướp, không cựa quậy được.

Giang cư mận:

"...."

"Ai đó đến t/át tôi hai cái đi, cho tôi biết mình đang không mơ chứ?"

"Bạn ơi, thật đấy. Vừa nãy mẹ tôi đã tặng tôi một bạt tai rồi."

"Nếu có người bỏ tiền tổ chức trò l/ừa đ/ảo quy mô thế này, tôi chịu thua! Đại sư Kiều mau ra tay c/ứu người đi!"

Tôi nhìn kỹ Trần Trinh, thấy ông ta hơi hé môi, trong miệng vẫn ngậm một đồng tiền Ngũ Đế, không nhịn được cười:

"Không uổng công học mấy cái bản lĩnh này."

Tôi rút lệnh bài Lôi Mộc từ ngựk ra, cắn ngón tay nhỏ m/áu lên mặt gỗ, khẽ đọc câu chú.

Lập tức, vài tia sét lóe ra từ lệnh bài, đá/nh thẳng vào đống nấm U Linh. Tất cả sợi nấm lập tức héo rút lại.

Giang cư mận:

"..."

"Thế giới này sao lại huyền ảo thế..."

"Tôi vừa in ảnh Đại sư Kiều dán đầu giường rồi, tà m/a cút hết!"

"Sao mẹ tôi lại t/át tôi thêm cái nữa vậy?"

Trần Trinh chống tay ngồi dậy, ôm ch/ặt đùi tôi:

"Hu hu môn chủ cuối cùng cũng tới rồi, mau đưa bọn tôi khỏi chốn m/a q/uỷ này đi."

Tôi lắc đầu thở dài:

"Làm gì có chuyện dễ thế."

Nói xong lại lấy chỉ đỏ từ túi, bày ra Dương Hộ Trận bắt mọi người đứng vào trong.

Lần này tất cả đều ngoan ngoãn nghe lời như con rối, tôi bảo gì làm nấy, không dám hé răng một lời.

Chỉ có Lâm Tân vẫn không phục, ánh mắt đầy thách thức nhìn tôi:

"Cái lệnh bài sét đá/nh này là cây roj điện cỡ nhỏ phải không? Diễn hay đấy, nhưng tôi không mắc lừa cô đâu."

Miệng hắn ta thì cứng nhưng thân thể lại rất thành thật, lặng lẽ ngồi thụp xuống giữa vòng tròn chỉ đỏ.

Giang cư mận:

"Phục nhất Lâm tổng, toàn thân cứng nhất cái miệng."

"Cái miệng này không đem đi mở bia thì phí quá."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0