Khi mọi chuyện lắng xuống.
Bạc Thời nằm ngửa trên giường như x/ác ch*t, vẻ mặt thất thần.
"Chuyện hôm nay..." Hắn trừng mắt nhìn tôi, "Cấm không được nói ra ngoài."
"Vâng thưa Bạc tổng."
"Không được gọi tôi là Bạc tổng."
"Vâng thưa vợ."
"Cậu..." Bạc Thời tức đến đỏ mặt, giơ chân định đ/á tôi, có lẽ lại sợ đ/á trúng làm tôi "sướng" nên cuối cùng lặng lẽ rút chân về.
"Cút ra ngoài!"
"Tuân lệnh!"
Vừa bước ra khỏi phòng, điện thoại liên tục rung lên mấy tiếng.
Một tin nhắn là của ba tôi gửi tới: [Con trai, nhà mình ở nhờ người ta, phải nghe lời đấy.]
Nghĩ đến vẻ mặt vừa tức gi/ận vừa x/ấu hổ nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời của Bạc Thời, tôi gõ phím trả lời: [Ba yên tâm, con rất ngoan.]
Tin nhắn thứ hai là của người bạn cùng chơi game quen được nửa năm gửi tới:
[Hu hu anh ơi, em mất sạch danh tiết rồi.]
[Thằng chơi em hồi trước chuồn mất tiêu rồi.]
[Vốn tưởng thằng em nó giống như quả hồng mềm dễ b/ắt n/ạt, định chơi một vố cho bõ tức, kết quả là...]
Tôi bỗng hứng thú: [Kết quả sao?]
Bên kia im lặng hồi lâu.
Vẻ tuyệt vọng như muốn tràn ra khỏi màn hình: [Kết quả là thằng em nó chơi còn dữ hơn huhu.]