23
Lão Phương lại tới thăm tôi một lần nữa, còn mang theo món bánh tart việt quất quen thuộc.
"Lão Tam nói, cha cậu thực chất đã dùng cậu để gán n/ợ. Ngày hôm đó bọn chúng đến nhà cậu, vốn dĩ đã định giải quyết cha cậu rồi mang cậu đi luôn."
Tôi cắn một miếng bánh tart, gật đầu.
"Dụ Hành muốn gặp lại cậu lần nữa, tôi đã từ chối rồi."
Tôi lại gật đầu. Dẫu sao thì tôi cũng sẽ từ chối thôi.
"Thằng nhóc nhà họ Minh kia vẫn luôn tìm luật sư cho cậu, muốn tranh thủ giảm án thêm cho cậu nữa. Ồ, cậu ta còn hỏi tôi căn nhà của cậu sẽ xử lý thế nào, cậu ta muốn m/ua lại nó."
Lão Phương cười hì hì: "Cái cậu thanh niên này được đấy chứ hả."
Tôi liếc xéo lão một cái: "Bây giờ chú thực sự rất giống mấy ông chú trung niên hay lo chuyện bao đồng đấy."
Lão Phương chẳng khách khí mà vỗ cho tôi một phát: "Hê, cái thằng ranh con này. Tôi đây là đang quan tâm cậu đấy nhé! Với lại tôi vốn dĩ đã là người trung niên rồi còn gì!"
Trong mắt lão bỗng hiện lên vẻ bùi ngùi: "Thời gian trôi nhanh thật đấy. Lần đầu tôi gặp cậu, cậu mới có tí tẹo thế này, mà lúc đó tôi vẫn còn là một anh chàng đẹp trai cơ đấy."
"Không sao đâu, thời gian rất công bằng mà, rồi cháu cũng sẽ thành người trung niên thôi."
Lão Phương m/ắng một tiếng rồi cười lớn sảng khoái.
Sau một quá trình xét xử dài đằng đẵng, kết quả phán quyết cuối cùng cũng có. Dụ Hành và lão Tam đều nhận án t//ử h/ình, thi hành ngay lập tức. Còn tôi bị tuyên án mười năm tù giam.
Đây đã là kết quả tốt nhất có thể rồi.
Sau khi mọi bụi trần đã lắng xuống, tôi bắt đầu cuộc sống trong ngục tù. Đạp máy khâu, trồng rau, quét dọn nhà bếp. Chưa bao giờ tôi thấy thanh thản như vậy.
Lão Phương thỉnh thoảng lại tới thăm, mang theo thư của Minh Thước cho tôi. Cậu và Tart Trứng đều đang sống rất tốt.
【Gần đây em vừa học được mấy món mới, đợi anh cùng nếm thử, tốt nhất là lại thưởng cho đầu bếp một chút nhé.】
【Em và Tart Trứng nhất trí cho rằng chỉ dùng ban công để hút th/uốc thì lãng phí quá, thế nên em đã trồng rất nhiều hoa cỏ rồi. Lúc anh về nhà là có thể thấy một khu vườn nhỏ này đấy.】
【Anh ơi, nắng đẹp lắm, em rất nhớ anh.】
Tôi nheo mắt, nhìn bóng cây ngoài cửa sổ.
"Sao thế?" Lão Phương hỏi tôi.
Tôi mỉm cười: "Không có gì, nắng đẹp thật đấy."
— TOÀN VĂN HOÀN —