Quý Khôi trở về nhà với thân thể đầy thương tích nhưng trên tay vẫn cầm một con vịt quay.

Anh ta vứt phịch túi đồ ăn lên bàn, kéo ghế tôi ra ngồi bệt xuống. Nhìn dáng vẻ này, chắc lại vừa đi đua xe rồi.

"Đi viện đi."

"Không cần." Anh cởi phăng áo trên người, giọng bất cần: "Xước tý thôi."

Tôi thở dài, đặt bộ đồ ngủ và chậu rửa mặt xuống, quen thuộc lôi hộp c/ứu thương ra. Vừa cầm bông tẩm th/uốc lên, cổ tay đột nhiên bị Quý Khôi nắm ch/ặt.

"Làm gì..."

Hắn nhếch mép cười, tay khẽ lôi mạnh. Tôi ngã phịch xuống đùi hắn.

"Đứng lâu mỏi chân lắm." Nụ cười hừng hực ngạo nghễ.

Đùi Quý Khôi loang lổ vết trầy, bị tôi đ/è lên mà mặt hắn chẳng biến sắc. "Mặc kệ anh, đ/au cũng chẳng phải em."

Bôi th/uốc xong, tôi giãy giụa đứng dậy dọn đồ. Hắn không cưỡng ép nữa, đứng lên lục xoong nồi trên bàn.

Quý Khôi có thói quen khá kỳ quặc: chỉ ăn thức ăn trong được đựng bằng bát đĩa sạch. Còn loại hộp đựng khác nhìn đắt tiền và an toàn đến đâu thì anh ta cũng chẳng quan tâm.

"Ăn đồ trong hộp đựng ngay thì là kẻ đang cố gắng tồn tại chứ không phải kẻ sống." Câu nói cũng hợp gu đại thiếu gia họ Quý phết.

Nhưng điều đó cũng không ngăn nổi hắn mỗi lần đều đặt thêm tiền để dùng hộp xịn nhất. Tôi đã bao lần thầm nghĩ: Đưa tiền đó cho tôi đi, tôi sẵn sàng ôm nguyên đĩa đồ ăn chạy bộ về cho hắn. Bản thân tôi còn thiếu chút tiền đó đấy.

"Cái gì đây?"

Quay sang đã thấy Quý Khôi cầm que thử th/ai hiện hai vạch đỏ chót. Tim tôi đ/ập thình thịch. Ch*t, quên vứt đi rồi.

Trước khi kịp suy nghĩ, tay đã hành động. Tôi gi/ật vội que thử ném vào thùng rác: "Đồ... que thử cúm thôi."

"Ồ?" Hắn nhướn mày, "Sao trông chẳng giống lắm?"

"Bây giờ... mẫu mã đều thế cả... Anh tránh em ra đi, sẽ lây đấy."

Quý Khôi khẽ khẩy, tay nắm gáy tôi kéo sát vào mặt. Đầu mũi chạm nhau, hơi thở quyện vào khoảng không mong manh.

"Nhìn tôi giống sợ lắm hả?"

Hắn nghiêng đầu từ từ đ/è xuống. Tôi né mặt, đôi môi hờ hững chạm vào tai.

Quý Khôi ngừng bặt.

"Không muốn?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
132.56 K
4 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Tôi Xuyên Vào Thế Giới Bị Infinite Flow Xâm Chiếm

Chương 12
Tôi là một người đam mê xương cốt, đặc biệt say mê bộ xương người. Thế nhưng, tôi lại xuyên qua một thế giới quái dị thường xuyên xảy ra những sự kiện ma quái. Tôi vui sướng tột độ. Điều này khác gì chuột sa hũ gạo? Đầu lâu của quỷ vô thân bị tôi làm thành lồng đèn, xương tay nữ quỷ áo đỏ bị tôi moi tủy làm thành chén trà, xương sườn của kẻ điên cuồng cưa máy bị tôi làm thành đồ trang trí... Trong lúc đó, tôi còn gặp một người đàn ông có ngoại hình cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của mình. Khi tôi đang cân nhắc có nên giết hắn rồi làm thành mẫu vật xương người trưng bày trong đại sảnh để ngày đêm chiêm ngưỡng. Nửa đêm, hệ thống chậm trễ cuối cùng cũng kích hoạt. Nó nhìn thấy tôi cầm dao găm, cười như phản diện tiến về phía người đàn ông đang ngủ say, liền hét lên chói tai: [Chủ nhân, đây là thế giới đang bị trò chơi vô hạn xâm lấn dần! Người mà cô định giết chính là đại lão No.1 vượt ải trò chơi vô hạn đó!!!] Tôi: "?"
Hiện đại
Hệ Thống
Boys Love
61