Trêu chọc phản diện

Chương 11

25/01/2026 19:51

Tôi không rõ Tức Mặc Trần và Mục Vân Khởi có solo hay không. Nhưng ba ngày sau, dưới sự "thúc giục" của Tức Mặc Trần, Mục Vân Khởi đã cúi gằm mặt đến ký túc xá xin lỗi tôi.

"Xin lỗi, Lục Miên." Anh ta gượng gạo cúi đầu, ánh mắt đầy bất mãn và nh/ục nh/ã, "Trận đấu hôm đó là do tôi không đúng, tôi đảm bảo sẽ không có lần sau."

Dù không biết Tức Mặc Trần đã làm gì. Nhưng uy lực của một phản diện bá vương chính là đây sao? Đỉnh thật đấy.

"Ừ." Tôi lạnh lùng đáp, "Không tha thứ, cút xa ra, đừng chắn tầm mắt."

Mục Vân Khởi và Nguyễn Thu đều biến sắc.

Không thèm để ý bọn họ, tôi gọi Tức Mặc Trần rời khỏi ký túc xá.

Chân tôi đã đi lại được, chỉ là hơi chậm.

Tức Mặc Trần nắm tay tôi, đúng như lời hứa trước đó, mỗi lần đều chủ động dắt tay tôi đi.

Chúng tôi thong thả dạo bước trong khuôn viên trường.

"Anh này, lúc nãy em thấy anh liếc nhìn Nguyễn Thu." Tôi bĩu môi cảnh cáo, "Không được nói chuyện với cậu ta!"

Tức Mặc Trần ngơ ngác: "Ai cơ?"

"Cái tên cùng phòng với em, lúc nãy đang liếc mắt đưa tình với Mục Vân Khởi ấy."

"À," hắn bối rối hỏi lại, "Sao anh phải nói chuyện với cậu ta?"

Hóa ra hắn không hề bị Nguyễn Thu thu hút.

Tôi hơi hí hửng, tiếp tục vòi vĩnh: "Vậy sau này không những không được nói chuyện, còn không được nhìn cậu ta, tốt nhất đừng đứng trong phạm vi năm mét..."

Tức Mặc Trần không tức gi/ận, cũng chẳng sốt ruột. Như mọi khi, hắn kiên nhẫn nghe tôi nói hết rồi chiều theo: "Biết rồi."

Tôi càng vui hơn nữa. Bước chân vô thức rảo nhanh, lập tức bị hắn kéo lại.

"Chậm thôi, chân em còn chưa lành hẳn mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0