Bắt Cóc Thái Tử Bắc Kinh

Chương 5

20/06/2025 21:06

"Hôm nay chuyển đồ đi nhé."

Ngồi trong xe, tôi vẫn không hiểu nổi. Chẳng phải Tạ Tranh gh/ét tôi sao? Vậy mà giờ đây lại cứ khăng khăng muốn sống chung với tôi? Cứ như thể… anh thích tôi vậy.

Ngay giây phút sau, tôi lắc đầu tự chế giễu bản thân. Phương Trạch, tỉnh táo lại đi, anh ấy coi thường mày mà. Anh ấy là thái tử giới thượng lưu thủ đô, còn mày là ai chứ?

Người ta gọi mày một tiếng "Phương tổng", mày liền tưởng mình là nhân vật quan trọng thật sao? Anh ấy mãi mãi là tâm điểm của đám đông, còn mày chỉ là kẻ ngoài lề, ngay cả vòng tròn của anh ấy cũng chẳng chui vào nổi.

Sau khi sống chung với Tạ Tranh, tôi mới biết tính cách công tử của anh khó chiều đến mức nào. Cái này không ăn, cái kia không chịu.

Tắm xong không chịu sấy tóc, gọi mấy lần cũng không nghe, cứ lề mề đến khi tôi không chịu nổi phải sấy hộ.

Cậy được tôi thích mình mà muốn làm gì thì làm, ngủ không cho tôi đóng cửa, bảo ban đêm sợ gặp mưa giông, phải tìm tôi.

Quần áo thì chẳng chịu mặc cho tử tế, thường xuyên để lộ nửa bờ vai trắng nõn, rồi cứ thế đi nghênh ngang trước mặt tôi.

Cà vạt cũng bắt tôi thắt hộ, thắt xong không thích lại gi/ật ra bắt thắt lại. Tôi đâu phải làm người giúp việc cho anh. Tôi là làm cha, làm mẹ, làm người giúp việc, làm thư ký cho anh đấy.

Tối thứ Sáu hiếm hoi được yên tĩnh, tôi và Tạ Tranh cuộn tròn trên sofa xem phim, mẹ tôi bỗng gọi điện:

"Con trai, cô Lưu giới thiệu cho con một đối tượng mai mối, cô gái đó cũng ở thủ đô. Tiện ngày mai con nghỉ, mẹ hẹn lịch cho hai đứa rồi, nhớ đi sớm, đừng để con gái nhà người ta phải đợi, và nhớ m/ua bó hoa, chủ động trả tiền, đừng có tùy tiện quá."

Không khí xung quanh đột nhiên lạnh đi. Tôi ngoảnh lại, Tạ Tranh đang mở to đôi mắt đen thẫm sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh nhìn khiến tôi nổi da gà, tôi đá/nh trống lảng với mẹ: "Để con xem đã."

Cúp máy, Tạ Tranh hỏi tôi: "Cậu định đi?"

Tôi do dự vài giây, gật đầu: "Cô Lưu là bạn thân của mẹ tôi, tôi khó từ chối."

Tạ Tranh bỗng khẽ cười khẩy, lẳng lặng bước qua người tôi, không mang giày đi thẳng lên lầu. Tôi không nhịn được cằn nhằn: "Mang giày vào, lạnh đấy."

Tạ Tranh gắt gỏng đáp: "Không cần cậu quan tâm." Nói xong, anh trút hết mọi cơn gi/ận lên cánh cửa.

Hôm sau, tôi làm bữa sáng xong lên gọi Tạ Tranh dậy, nhưng anh không có trong phòng. Thường ngày tôi gọi dậy, anh cứ lề mề mãi mới chịu xuống ăn, vậy mà hôm nay, không biết anh dậy từ lúc nào, đến chăn cũng đã gấp gọn.

Tôi cầm điện thoại gọi anh mấy lần, không ai nghe, có vẻ anh không muốn tiếp xúc với tôi. Tôi ngồi trên ghế, nhìn bữa sáng mà thẫn thờ.

Tôi không hiểu nổi Tạ Tranh, tôi không biết anh thực sự muốn gì, lúc nào cũng làm những hành động khiến người khác bối rối.

Rõ ràng trước đây đã từ chối tôi, rõ ràng mấy ngày trước còn tỏ ra chán gh/ét tôi, rõ ràng nói với người khác là không quen biết tôi, vậy mà hôm qua trông anh lại như đang gi/ận dỗi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5