Tinh thần của mấy cô gái đó vốn đang bên bờ sụp đổ, sau khi số 13 mở đầu thì mấy cô gái khác cũng vứt đi cây gậy ở trong tay rồi khóc lóc. Tôi đi đến trước mặt số 13, dùng lực nắm lấy cánh tay của cô ta, lôi cô ta đứng dậy từ trên mặt đất.

“C/âm miệng hết cho tôi!!!”

“Mấy người chưa nhìn màn hình à? Số tiền trong kèo cá cược này lên tới 160 triệu tệ!!! Đấy là còn chưa tính đến số tiền mà đám người giàu có ngốc nghếch kia bỏ ra để m/ua tà vật và lương thực, tận 160 triệu tệ đấy!”

“Cuộc thi này, 160 triệu tệ! Nhà cô có năm mươi vạn thì đủ để chuộc được cái gì chứ?”

“Tỉnh táo lại đi! Không muốn ch*t thì nhặt cây gậy trong tay lên rồi đi theo phía sau tôi!!”

Số 13 kinh sợ nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay trở nên tái nhợt như tờ giấy, sau khi khóc cả nửa ngày trời, cuối cùng thì cô ta vẫn phải thút thít nhặt cây gậy lên. Tôi cũng thấy có hơi không đành lòng, trông cô gái này có vẻ còn chưa tới 20 tuổi, vẫn còn là một cô bé.

“Sau đây, xin giới thiệu với mọi người, quái vật lên sân đầu tiên, x/ác ch*t biết đi!”

“Mọi người đã từng xem phim Mỹ chưa? X/ác ch*t biết đi này và thây m/a (zombie) bên đó cũng gần giống nhau, nếu như bị bắt được hoặc bị cắn phải thì mọi người cũng sẽ bị trúng đ/ộc của x/ác ch*t và tiêu đời ngay.

“Nhưng điểm đáng phải chú ý ở đây là, x/ác ch*t biết đi này dù có bị đ/âm thủng n/ão cũng sẽ không ch*t đâu nha~”

“Cứ tha hồ hưởng thụ đi các cô gái!!!”

“Mẹ nó~”

“Hưởng thụ cụ nhà mày!”

Tôi phun một đống nước bọt to vào ống kính ở phía góc tường, đám người này chẳng phải là muốn nhìn thấy bộ dạng bọn tôi khóc thét lên, sụp đổ, rít chói tai rồi mất kh/ống ch/ế sao?

Tôi lại cứ khiến bọn họ phải đ/ốt tiền mà còn thấy sảng khoái đấy.

“Khóc cái gì mà khóc! Có sức khóc thì chi bằng để lại sức đó mà đối phó với quái vật đi, nếu không làm được thì ít nhất hãy ch/ửi mấy thằng giàu ng/u ngốc đó vài câu mới được chứ!!!”

Số 13 tiên phong đứng ra đầu tiên, sau đó hai tay chống nạnh, bắt đầu thốt ra một loạt “ngôn từ đẹp đẽ” với màn hình điện tử:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiều muộn khó tìm lại ngày nay

Chương 21
Giới thiệu: Luật sư hình sự hàng đầu Thẩm Mộ Vũ đã tự tay đưa em trai nuôi Bùi Kim Triều vào tù. Ba năm sau, anh mãn hạn tù, bất ngờ trở thành người thừa kế của một gia tộc hào môn và sắp sửa đính hôn. Thẩm Mộ Vũ giấu kín sự thật về việc năm xưa cô đã tự hủy hoại sự nghiệp của mình để bảo vệ anh, lặng lẽ chịu đựng mọi hiểu lầm và nhục mạ. Mãi cho đến bữa tiệc đính hôn, Bùi Kim Triều mới biết được cô từng vì anh mà quỳ gối cầu xin người khác. Trong sự hối hận muộn màng, anh đuổi theo cô đến Zurich, dùng sự dịu dàng và kiên nhẫn để làm tan chảy trái tim đã đóng băng của cô. Mối tình ngược tâm giữa chị và em trai, gương vỡ lại lành, lấy đi nước mắt và chữa lành tâm hồn.
Hiện đại
0