Ta an bài ổn thỏa cho trưởng tỷ, đi thẳng vào hoàng thành, đẩy cửa phòng Hiên Viên Nghị.
Người đang cúi đầu bên án thư, viết gì đó.
Ta từng chữ từng chữ nói:
"Chúng ta thắng rồi!"
"Yên Vương đầu hàng, muốn quy thuận."
"Nhưng ta muốn mạng hắn! Hiên Viên Nghị, người sẽ ngăn cản ta sao?"
Nói xong câu này, ta dừng bước, lặng lẽ nhìn người trước mắt.
Hiên Viên Nghị vận bạch y, mái tóc đen nhánh rủ xuống án thư, cúi đầu rũ mắt, thanh lãnh quyết tuyệt như một vị tiên nhân.
Lòng ta không hiểu sao có chút h/oảng s/ợ.
Dường như không nên nói những lời tiếp theo.
E rằng làm vấy bẩn tai tiên nhân.
Lúc này, Hiên Viên Nghị thở phào một hơi, đứng thẳng người: "Cuối cùng cũng viết xong!"
Ngừng một lát, người ngước mắt nhìn ta.
Tim ta run lên, đôi mắt người đã trở lại vẻ trong trẻo như thuở ban đầu.
Hiên Viên Nghị mím môi cười: "Từ rất sớm, ta đã biết sẽ đi đến bước này. An Viễn, không, Thẩm Quỳnh Nhi, ngươi mới là người được trời chọn thực sự.
"Dù ngươi là nữ tử, dù ta biết ngươi là nữ tử, vẫn cho rằng ngươi phù hợp với vị trí này hơn ta.
"Dỡ bỏ gánh nặng này xuống, lòng ta nhẹ nhõm hơn nhiều rồi."
Người cầm lấy một dải lụa màu vàng rực trên bàn, bước về phía ta: "Ngày mai ta sẽ tuyên bố, từ bỏ hoàng vị, tiến cử ngươi làm Nữ đế Đại Chu.
"Tuy nhiên, ngươi phải hứa với ta, thánh chỉ đầu tiên ban ra nhất định phải là cái này."
Ta tiếp lấy thánh chỉ, cúi đầu nhìn, đọc: "Phong Hiên Viên Nghị làm Hoàng hậu!!!"
Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Hiên Viên Nghị chắp tay sau lưng, hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu hãnh: "Ta dù sao cũng là hoàng thất tiền triều, không thể để Tạ Uyên đ/è đầu cưỡi cổ được!"
Ta bật cười: "Sao lại lôi cả Tạ Uyên vào đây? Hắn không biết ta là..."
"Hắn biết!" Hiên Viên Nghị gi/ận dỗi, "Hắn không những biết, mà còn thầm thương tr/ộm nhớ ngươi. Đàn ông hiểu đàn ông nhất, ta sớm đã nhìn ra rồi."
Người lại bước tới một bước, hơi thở phả lên trán ta, giọng khàn khàn: "Ta biết, ngươi không phải người có thể đ/ộc chiếm.
"Ta không bận tâm ngươi có nam nhân khác, nhưng xin hãy đặt ta ở vị trí đầu tiên, được không?"
Lòng ta ấm áp, khẽ ngẩng đầu, nhếch môi: "Được!"
Hậu cung của ta, cũng nên có thần Phật trấn giữ.