Trước khi đến Nam Cương, tôi phải chuẩn bị kỹ càng. Đối thủ lần này không phải là những h/ồn m/a lang thang tầm thường, mà là một pháp sư giáng đầu tinh thông trà thuật và tà đạo.
Đối mặt trực diện, tôi chắc chắn không phải là đối thủ của lão.
Bản lĩnh của tôi nằm ở chữ "mượn" - mượn hình hài giấy người, mượn sức mạnh q/uỷ thần.
Tôi đóng cửa tiệm, trai giới tịnh thân ba ngày. Dùng "Thần Châu sa" cất giữ hai mươi năm pha với huyết chó đen, vẽ ba trăm sáu mươi tấm "Phù Thế Thân". Lại lấy gỗ liễu ngâm nước tiểu đồng tử, đẽo thành bảy mươi hai chiếc "Trảm H/ồn Đinh".
Quan trọng nhất là bảo vật để đáy rương của tôi - "Bách Q/uỷ Y".
Đó là chiếc áo giấy được ghép từ mảnh vải áo liệm của một trăm người ch*t khác họ, trên đó chi chít chú vãng sanh.
M/a q/uỷ tầm thường mặc vào có thể tránh được sự truy bắt của âm sai, tranh thủ chút thời gian thở.
Còn với tôi, đây là phương tiện giao tiếp với "những người bạn bên kia", cũng là tấm bài cuối cùng bảo mệnh.
Thẩm Nguyệt Kiến nhìn tôi nhét mấy lọ lỉnh kỉnh vào chiếc túi vải bạc phếch, trong mắt đầy hoài nghi: "Sư phụ Trần, chỉ dựa vào mấy mảnh giấy và đinh gỗ này thôi ạ?"
"Không thì sao?" Tôi liếc cô ta một cái, giọng mỉa mai: "Hay là cầm AK đi b/ắn tỉa người ta?"
Cô ta không nói thêm gì, chỉ đưa cho tôi một bản hợp đồng, tiêu đề: "Hợp đồng ủy thác dự án điều tra văn hóa dân gian Nam Cương".
"Th/ù lao mười triệu, tạm ứng ba triệu."
Cô ta nói ngắn gọn: "Giờ tôi là trợ lý dự án của anh, chúng ta đến Nam Cương thu thập tư liệu học thuật. Anh trong lúc làm việc, thuận tay làm việc thiện, không vi phạm lời thề với tổ sư về việc không dùng pháp thuật ki/ếm tiền chứ?"
Nhìn tin nhắn "ba triệu đã chuyển" trên điện thoại, tôi chỉ cảm thấy luồng chính khí chưa từng có từ đan điền xông thẳng lên bách hội, tam h/ồn thất phách đều vững chắc hẳn.
"Thời gian gấp rút, nghiên c/ứu học thuật không thể chậm trễ!" Tôi xách túi vải lên, giọng đanh thép: "Chúng ta lập tức lên đường, bỏ giả lấy thật, truyền bá chính khí!"