12.
Tôi định ra tay thì có người đã nhanh hơn một bước.
Đó là Thẩm Thừa Phong.
Không giống với hình ảnh một 'Học thần' lạnh lùng mà tôi tưởng tượng, khả năng đ/á/nh đ.ấ.m của anh ta lại rất tốt.
Một cú đ/á khiến Tiêu Hằng ngã lăn quay, còn đoạt lấy cây sắt trong tay hắn. Anh ta nhanh nhẹn đ/á/nh gục thêm hai nam sinh khác đang lao vào giúp.
Thấy tôi vẫn đang mỉm cười đầy thích thú nhìn mình, Thẩm Thừa Phong nắm lấy tay tôi và nhanh chóng chạy về phía trước.
Phía sau, chỉ còn lại tiếng la hét và ch/ửi rủa của đám người Giang Tòng Tuyết.
Làn gió đầu Hè mát lạnh thổi qua, mái tóc dài của tôi lướt nhẹ qua yết hầu của Thẩm Thừa Phong. Khuôn mặt trắng trẻo của chàng trai bất chợt ửng đỏ trong đêm tối.
Chạy đến dưới lầu nhà tôi, anh ta mới dừng lại. Tôi không nhịn được trêu chọc: “Học sinh ngoan cũng biết đ/á/nh nhau à?”
Anh ta nghiêm túc nhìn tôi: “Nếu đ/á/nh nhau là để bảo vệ người mình muốn bảo vệ, thì điều đó không có gì là x/ấu.”
…
Hai ngày sau, linh lực của tôi hồi phục đến 100%, tôi lại một lần nữa thi triển Ngôn Linh Thuật.
Lần này, là vì bản thân mình.
Trong căn phòng học đóng kín, tôi như một nữ phù thủy, trước sự chứng kiến của các bạn học, khẽ mở môi: “Hệ thống Dùng Mạng Đổi Điểm của Giang Tòng Tuyết hãy khóa định lên chính bản thân cô ta, và trước khi kỳ thi Đại học kết thúc, đừng cho cô ta và hệ thống của cô ta biết.”
Đối với một kẻ ích kỷ như Giang Tòng Tuyết, người cô ta yêu nhất chính là bản thân mình. Nếu đã như vậy, tôi sẽ bắt cô ta phải trả giá bằng chính mạng sống của mình cho sự tham lam và đ/ộc á/c.
Tất nhiên, nếu cô ta không kích hoạt hệ thống, không đổi lấy điểm cao vào ngày thi Đại học, thì cô ta vẫn có thể sống tốt.
Giải quyết xong hệ thống trên người mình, đã đến lượt các bạn học khác trong lớp A1. Để thi triển phép thuật, trước tiên phải biết tên hệ thống và chủ nhân tương ứng. Vì chuyện này, mọi người đ/au đầu suy nghĩ. Cứ bàn đi tính lại mãi, cả mấy ngày trời vẫn chưa có phương án nào khả thi.
13.
Trong lúc họ đang thảo luận sôi nổi, tôi lại bị Thẩm Thừa Phong giám sát, ép làm bài tập.
Mãi mới viết xong ba bộ đề, tôi hào hứng đẩy về phía anh ta: “Lão Thẩm, xem nhanh đi, lần này tôi chắc chắn tiến bộ, sẽ được điểm cao!” Nói xong, tôi thản nhiên vắt chéo chân, vừa ăn hoa quả Thẩm Thừa Phong mang tới, vừa xem mọi người bàn bạc.
Thẩm Thừa Phong mỉm cười cầm bút đỏ, giúp tôi chấm bài. Nhưng chấm được một lúc, nụ cười của anh ta biến mất, lông mày cau lại, trở về với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy: “Câu này rất đơn giản mà, hôm qua tôi đã giảng rồi, sao cậu vẫn làm sai?”
Tôi ghé lại gần xem, đáng gh/ét, chỉ được có 70 điểm! Tôi nhớ “nguyên thân” ở lớp B mỗi lần kiểm tra Toán đều duy trì khoảng 120 điểm. Lẽ nào đây là sự khác biệt giữa lớp thường và lớp chọn?
Lớp phó học tập đi tới, dùng một cuốn sách gõ vào đầu Thẩm Thừa Phong, bực bội nói: “Thẩm học thần, cậu nghĩ ai cũng thiên tài bi/ến th/ái như cậu chắc? Nói chuyện với D/ao Dao của chúng ta cho tử tế vào!”
Thẩm Thừa Phong nhìn chằm chằm vào lớp phó học tập với vẻ mặt không cảm xúc. Đúng lúc tôi tưởng anh ta sắp nổi gi/ận, anh ta đột nhiên quay sang tôi, mỉm cười hiền lành: “Xin lỗi, bộ đề này thầy giáo m/ua khó quá. Tôi không có ý chê cậu ngốc. Đừng lo, ngày mai, tôi sẽ tự ra đề cho cậu dựa trên tiến độ học, để cậu có thể củng cố những phần còn thiếu, cậu đừng lo lắng!”
Tôi suýt sặc nước. Tôi có tài đức gì mà được 'Học thần' ra đề riêng chứ? Nhưng dường như rất khó để từ chối, dù sao tôi cũng muốn đạt điểm cao.
Tôi ngượng ngùng kéo lớp trưởng ra làm lá chắn: “Các cậu đã bàn xong chưa?”
Lớp trưởng lắc đầu. Tôi đ/ập bàn, nói với vẻ đầy “giang hồ”: “Đừng bàn nữa, nghe mình đây, chúng ta hãy bắt hết những người chưa lộ hệ thống lại. Mình sẽ thi triển một Ngôn Linh Thuật nói thật, bắt họ tự nói ra!”
14.
Lại là con đường quen thuộc, lại là đêm đen gió lớn.
Những học sinh ngoan của lớp A1 đều đã bị tôi làm “hư hỏng”.
Sau khi thay quần áo đen bình thường và đeo mặt nạ, chúng tôi chia thành từng cặp, mỗi người cầm một chiếc bao tải, lẳng lặng chờ đợi con mồi.
Không xa là con đường duy nhất dẫn đến khu phố bar.
Hai mươi phút sau, Tiêu Hằng mặc một chiếc áo sơ mi cổ chữ V đầy màu sắc, khoác vai Giang Tòng Tuyết mặc chiếc váy bodycon đen đi ra, phía sau là tất cả học sinh lớp B.
Quả nhiên là cuộc sống đèn xanh đèn đỏ, ăn chơi sa đọa.
Họ dường như đã hoàn toàn quên mất mình là học sinh sắp thi đại học, gửi gắm tất cả hy vọng vào cái gọi là hệ thống.
Đúng như tôi dự đoán, hệ thống mà lớp B thức tỉnh không phải là loại cao cấp, lại không có cảnh báo nguy hiểm cho người sở hữu.
Tôi không quan tâm đến Tiêu Hằng và Giang Tòng Tuyết đang ôm nhau “gặm” nhau, cũng không quan tâm đến những học sinh có hệ thống tăng cường. Miễn là họ không làm hại người khác, việc hệ thống chọn họ là cơ duyên của họ.