Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Chương 157: Thu lưới (8)

04/03/2025 14:32

"Ba me hãy tha lỗi cho con, con hứa con sẽ cai. Nhưng giờ hãy trả lại cái đó cho con đi, con không chịu được nữa rồi... Xin mẹ đấy, nói ba trả cho con đi... Chỉ một lần này thôi, rồi mẹ muốn con làm gì cũng được..." Hắn c/ầu x/in, vẻ mặt đáng thương lắm. Giờ chỉ cần lấy được gói bột kia, bào hắn làm gì cũng được. Tiếc là chút tiểu xảo của hắn không qua được mắt Lục Bạch Văn, nhất là khi đã tìm thấy bằng

chứng

Ông ta hung dữ tra khảo: "Mày... nghiện bao lâu rồi,

nói?!"

Hắn sợ khiếp vía, không dám nói dối, lắp bắp khai

Năm... năm... tháng…"

"Trời ơi!" Bà Lục suýt ngất, không còn biết phải nóigi.

"Đồ ngủ!" Lục Bạch Văn trút gi/ận xuống cây roj, quất

thật mạnh vào người hắn.

Lục Khang Dụ đ/au, gào thảm thiết như heo bị c/ắt

tiết. Những người có mặt đều gi/ật cả mình, trừ Tuyết

Vü.

Bà Lục xót con, khóc, lao tới ôm lấy Lục Khang Dụ, trách: "Sao ông lại đá/nh nó, có gì từ từ nói không được sao. đá/nh nó thà ông đá/nh tôi còn hơn. Nó là bị bạn x/ấu dụ dỗ thôi, chứ có phải nó muốn đâu, sao ông á/c thế "

Lục Bạch Văn nhìn bà, trẻ trích: "Có loại mẹ như bàmới làm nó hư hỏng vậy đấy. Kéo bà chủ ra!"

Không đợi vệ sĩ ra tay, Thần Hạo tự làm lấy, tới kéo bà ra: "Mẹ đứng dậy đi. Đừng khiến ba gi/ận thêm nữa." Bà Lục như được nhắc nhở, mới nhớ ra bản thân cũng đang mang án ngoại tình trên người. Sững sở, không dám nhìn Lục Bạch Văn nữa, cứ thể để Thần Hạo

đứng dậy.

Lục Khang Dụ bơ vơ, tức muốn bóp cổ ông anh trai. Không giúp hắn thì thôi còn không cho mẹ giúp. Sao hắn lại có người anh như vậy?

Lục Bạch Văn lại tiếp tục:

"Còn chuyện mày đi đá/nh bạc n/ợ tiền là sao? Đồnghóa đơn kia là thế nào?"

Lục Khang Dụ vừa ăn một roj, không còn gan nói nhăng nói cuội nữa, lắp bắp:

"... Thì ban đầu... con chơi thua nhiều quá, muốn gỡ lại chút ít mới v/ay tiền chủ sò/ng b/ạc. Nhưng gã đó là tên khốn nạn, lấy lãi 100%.

Hắn vừa nói xong, lại tiếp tục gãi và ngáp. Cơn thèm

th/uốc ngày càng nặng hơn.

Bà Lục liêu xiêu như đứng trước cơn gió lốc.

“Tất cả là bao nhiêu?" Lục Bạch Văn vẫn tiếp tục, đồng thời cơn thịnh nộ lại tăng thêm mấy level. Nếu đây là một trò chơi điện tử, chắc hẳn mức nổi gi/ận kia đủ để con quái vật phá kén biến thành khổng lồ.". Ba trăm năm mươi tỷ"

"Vậy mày lấy tiền đâu mà trả?"

"Thì... con mượn bạn?"

"Bạn nào của mày có nhiều tiền như vậy hả?" Lục

Bạch Văn không nhân nhượng, cầm roj vụt vào người

hắn thêm một roj.

Lục Khang Dụ đang lên cơn, ăn đ/au tỉnh cả mấy

phần, tru tréo rên la.

"Còn khai láo nữa tao đá/nh nhừ xươ/ng bây giờ. Nói!"

"Con... Con thế chấp giấy tờ đất. B

"Đất nào?" Lục Bạch Văn có dự cảm không lành.

“ Lá là đất của nhà ta..."Ông ta bật dậy, chạy thẳng lên phòng, mở ngăn tủ đựng giấy tờ ra xem. Toàn bộ giấy chứng nhận bất động sản đều không còn lấy nổi một tờ.

Sắc mặt Lục Bạch Văn tái đi thấy rõ, đôi mắt đỏ ngầu ảnh lên tia ch*t chóc như muốn ăn tươi nuốt sống Lục Khang Dụ ngay lập tức, cả người run lên vì gi/ận dữ. Ông ta đứng phắt dậy, cầm theo cây roj nhanh như một cơn giông bão cấp mười cuốn xuống dưới

nhà.

Thần Hạo và bà Lục nghe thấy tiếng bước chân, đều cùng nhìn lên phía cầu thang.

"Thắng con bất hiếu. Tạo gi*t mày!"

Cả hai chỉ kịp nghe như vậy đã thấy Lục Bạch Văn

lao tới, vùng roj quất mạnh xuống người Lục KhangDu liên tục, hắn ăn đ/au kêu la thảm thiết. Lần này cảm giác như cả người bị c/ắt chia làm hai, cơn nghiện cứ thể bị lấn áp.

"đ/au quá. Bà đừng đá/nh nữa ba, con đ/au quá. Con biết lỗi rồi, ba tha cho con đi." Hắn c/ầu x/in.

Đáng tiếc, đối với Lục Bạch Văn lúc này, lời c/ầu x/in của thằng con trai út chẳng khác nào như dầu đổ thêm vào lửa, càng lúc càng bùng ch/áy dữ dội.

Ông ta không dừng lại, tiếp tục mất thêm roj nữa rồi lại roj nữa, tưởng như nhất định phải lấy được mạng của hắn cho bằng được.

Bà Lục sợ con bị đá/nh ch*t, đi tới khóc lóc ngắn

cản:

"Đừng đá/nh nữa mình ơi. Em xin mình đây, đá/nh nữacon trai sẽ ch*t mất. Nó biết lỗi rồi mà, tha cho nó

di."

Lục Bạch Văn như kẻ đi/ên, nhớ tới những bức hình kia, ông ta lại càng khủng thêm, hất mạnh bà Lục ngã ra đất.

Bà Lục sững người trong nước mắt, lần đầu tiên trong suốt gần ba mươi năm vợ chồng. Đây là lần đầu tiên Lục Bạch Văn mạnh tay với bà như vậy. khiến bà có cảm tưởng như tình cảm mấy chục năm ông ta dành cho bà đã cạn kiệt theo những tấm hình kia rồi.

Phòng tiếp khách của nhà họ Lục chưa bao giờ náo nhiệt theo kiểu bê bối như vậy. Tiếng kêu la đ/au đớn, tiếng khóc lóc c/ầu x/in xen lẫn âm thanh roj vụt ch*t chóc, khiến đám người hầu dù không ở trên nhà, chỉnghe thấy âm thanh thôi cũng sợ run người, cả thờ mạnh cũng không dám. Làm ở đây bao nhiêu năm, chưa bao giờ họ thấy cảnh này.

Cho tới khi Thần Hạo nắm lấy đầu roj, giữ lại: "Dừng lại đi ba, đá/nh nữa nó sẽ ch*t đấy."

Lục Bạch Văn mới dừng lại, ném mạnh cây roj xuống đất. Lục Khang Dụ không học võ, thân thể không khoẻ và bền bỉ như Thần Hạo, chỉ có mấy roj này đã sắp lấy đi cái mạng của hắn, đ/au tới mức hơi thở yếu hẳn đi, rên hừ hừ, quằn quại dưới đất.

Tuyết Vũ hơi bất mãn trong lòng. Cô vẫn thích tình tiết "cha tự gi*t con" hơn, hắn can làm gì.

Có điều, như vậy cũng được rồi.

Lục Bạch Văn vẫn diễn lắm, chẳng thèm ngó ngàngtới xem hằn đ/au như thế nào, hung dữ nói với ông

Trần:

"Mang nó lên phòng nh/ốt lại, khoá cặt cửa phòng, không cho ba ngoài. Không được gọi bác sĩ, không được lấy th/uốc cho nó, mỗi ngày chỉ cho ăn hai bữa. Kẻ nào làm trái, gi*t"

Giọng ông ta vang vọng khắp toà biệt phủ, y như có

Tử Thần hiện thân phán xét, ai nghe cũng kh/iếp s/ợ

kinh h/ồn.

Phản xong quyết định của mình, ông ta bước tới bên. đam mỹ hài

bà Lục, th/ô b/ạo kéo bà dây:

"Bà đi theo tôi

Bà Lực chưa kịp phản ứng gì, đã bị ông ta lồi xinh

xách lên cầu thang, không có chút gì gọi là nhẹnhàng.

Bà đ/au, la oai oái: "Ông làm tôi đ/au rồi đấy. Buông

ra."

Lục Bạch Văn chẳng nghe, như Tử Thần kéo bà đi cho bằng được, mặc kệ bà gào, bà hét, bà phản kháng, bà đầm bùm bụp vào tay ông.

Thần Hạo nhíu mày, không đành lòng với cách hành xử của ông già với mẹ, nhưng phận làm con, anh không thể can thiệp vào chuyện riêng của ba mẹ. Chỉ có thể đứng đẩy nhìn, day trán đầy mệt mỏi.

Lục Khang Dụ cũng được hai vệ sĩ dìu lên phòng ngay sau đó. Dưới đại sảnh thoáng chốc dần tĩnh lặng, chỉ còn lại Thần Hạo và Tuyết Vũ,

Anh cởi áo khoác ngoài ra, tháo phát cà vạt nămmạnh xuống ghế, thì người theo sau.

Tuyết Vũ trái lại không có gì sướng hơn. Toàn bộ tinh tiết đều xảy ra đúng theo kế hoạch, rất hoàn mỹ.

Cô liếc qua Thần Hạo, đáy mắt thu lại toàn bộ vẻ mệt

mòi, đẳng lòng chưa từng có của Thần Hạo, lại bị lí trí th/ô b/ạo phớt lờ đi. Cô không nói gì, đi thẳng lên lầu. Thứ cô cần là nhà họ Lục tan đàn x/ẻ nghé, Lục Bạch Văn nhận quả bảo lớn. Những chuyện khác, không cần quan tâm.

Tiếng gót giày của cô nên từng âm thanh "cạch cạch" trên từng bậc cầu thang, xa dần.

Bà Lục bị Lục Bạch Văn kéo về phòng. Ông ta đóng

sầm cửa lại, đẩy bà ngã ra sàn."Nói. Thắng khốn này là ai? Bà với nó có qu/an h/ệ gi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự hiểu chuyện của bạn, là đếm ngược ngày tôi rời đi

Chương 10
Năm tôi tái phát chấn thương thắt lưng khi đang đóng phim, người anh em tốt Lục Tinh Dã chủ động xin làm thế thân cho tôi. "Anh Xuyên này, cơ thể anh quý giá, va chạm sứt mẻ chút thôi là làm chậm tiến độ cả đoàn phim." Đạo diễn đồng ý, vợ tôi là Giang Mạn Hi cũng thấy hợp lý. Cảnh quay dưới mưa, cậu ta bảo tôi dễ tái phát bệnh dạ dày nên thay tôi dầm mưa suốt cả đêm. Giang Mạn Hi cứ đứng che ô, đưa trà gừng cho cậu ta suốt buổi. Cảnh ôm ấp, cậu ta nói chấn thương thắt lưng cũ của tôi tái phát nên thay tôi chịu cảnh bị Giang Mạn Hi ôm từ phía sau tới 7 lần. Mỗi lần quay, cô ấy đều siết chặt cánh tay. Thậm chí đến cả cảnh thân mật, cậu ta cũng bảo vì quy mô quá lớn sợ tôi không quen, nên thay tôi ôm trọn Giang Mạn Hi vào lòng. Mỗi lần quay xong, Lục Tinh Dã đều tìm tôi, vẻ mặt xót xa bảo: "Cảnh này mệt lắm, anh đừng đi chịu tội làm gì." Giang Mạn Hi cũng phụ họa theo: "Cậu ấy thật lòng gánh vác thay anh đấy." Tôi vẫn luôn tin tưởng, cho đến đêm trước ngày đóng máy, phó đạo diễn gửi ảnh tạo hình sang để đối chiếu. Bức ảnh cuối cùng chụp nghiêng, Lục Tinh Dã nhắm mắt, còn Giang Mạn Hi nâng mặt cậu ta lên, môi hai người dán chặt vào nhau. Trong phần ghi chú viết: Cảnh 38, thế thân cảnh hôn, diễn viên Lục Tinh Dã.
Hiện đại
Tình cảm
0