Tôi giơ tay chỉ một người trong năm người, hỏi Phương Thiện: "Cô xem đi, áo của người này có phải là kiểu áo Trung Sơn không?"

"Con kế bên là áo xường xám hả?"

Thực ra từ trái sang phải, trang phục của những người tế lễ liên tục thay đổi. Nhưng mấy bộ cổ phục phía trước tôi không nghiên c/ứu, nhìn đều na ná nhau.

Mãi đến khi xuất hiện trang phục dân quốc, tôi mới nhận ra. Triệu Tư Tư cũng hét lên, chỉ vào kiểu tóc của một người phía trước: "Đây là tóc đuôi sam thời nhà Thanh này!"

Phương Thiện nâng cao đèn pin, từ phía tận cùng bên trái quan sát từng chút một, càng nhìn lông mày càng nhíu ch/ặt.

"Kỳ lạ thật, ở đây có đủ các triều đại, nhưng ngôi m/ộ này rõ ràng cùng thời kỳ với Tam Tinh Đôi. Lúc mới phát hiện, giáo sư đã dùng phương pháp định tuổi bằng carbon-14 kiểm tra rồi, không thể sai được!"

"Hay là bức vẽ này được người đời sau thêm vào?"

Đầu tôi đầy dấu hỏi, cầm đèn pin tiếp tục nhìn sang phải. Phần cuối bích họa vẫn là hình năm người tế lễ. Bức tranh này rất to, năm người vây quanh bệ tròn, bốn người có vẽ ngôi sao năm cánh sau lưng, trên đầu vẽ mấy đường gợn sóng.

Người duy nhất không có ngôi sao cầm d/ao trên tay, nở nụ cười q/uỷ dị. Cô ta gi*t ch*t bốn người còn lại, rồi chĩa mũi d/ao vào chính mắt mình.

Bức họa dừng ở đây. Trong lòng tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, da đầu tê dại, thở không ra hơi.

Trên tranh có năm người: hai nam ba nữ. Một người trong đó tay cầm thước tìm long mạch. Kẻ gi*t người để tóc ngắn, cả khuôn mặt chỉ vẽ đôi mắt to đùng.

Rõ ràng bức họa này chính là chúng tôi!

Triệu Tư Tư chỉ vào người trên tranh cười với Phương Thiện: "Người này giống cô gh/ê, cũng tóc ngắn dáng người y chang. Ôi, đứa này giống Tiểu Ngôn nè, nhìn kiểu tóc húi cua này!"

Cười được một lúc, Triệu Tư Tư dần im bặt.

Bốn chúng tôi lùi dần vào nhau, giữ khoảng cách với Phương Thiện. Phương Thiện liếc nhìn bích họa rồi nhìn chúng tôi, lắc đầu cười khổ.

"Tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi thề sẽ không làm hại mọi người. Những thứ trên bức vẽ này không có thật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0