Tôi giơ tay chỉ một người trong năm người, hỏi Phương Thiện: "Cô xem đi, áo của người này có phải là kiểu áo Trung Sơn không?"

"Con kế bên là áo xường xám hả?"

Thực ra từ trái sang phải, trang phục của những người tế lễ liên tục thay đổi. Nhưng mấy bộ cổ phục phía trước tôi không nghiên c/ứu, nhìn đều na ná nhau.

Mãi đến khi xuất hiện trang phục dân quốc, tôi mới nhận ra. Triệu Tư Tư cũng hét lên, chỉ vào kiểu tóc của một người phía trước: "Đây là tóc đuôi sam thời nhà Thanh này!"

Phương Thiện nâng cao đèn pin, từ phía tận cùng bên trái quan sát từng chút một, càng nhìn lông mày càng nhíu ch/ặt.

"Kỳ lạ thật, ở đây có đủ các triều đại, nhưng ngôi m/ộ này rõ ràng cùng thời kỳ với Tam Tinh Đôi. Lúc mới phát hiện, giáo sư đã dùng phương pháp định tuổi bằng carbon-14 kiểm tra rồi, không thể sai được!"

"Hay là bức vẽ này được người đời sau thêm vào?"

Đầu tôi đầy dấu hỏi, cầm đèn pin tiếp tục nhìn sang phải. Phần cuối bích họa vẫn là hình năm người tế lễ. Bức tranh này rất to, năm người vây quanh bệ tròn, bốn người có vẽ ngôi sao năm cánh sau lưng, trên đầu vẽ mấy đường gợn sóng.

Người duy nhất không có ngôi sao cầm d/ao trên tay, nở nụ cười q/uỷ dị. Cô ta gi*t ch*t bốn người còn lại, rồi chĩa mũi d/ao vào chính mắt mình.

Bức họa dừng ở đây. Trong lòng tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, da đầu tê dại, thở không ra hơi.

Trên tranh có năm người: hai nam ba nữ. Một người trong đó tay cầm thước tìm long mạch. Kẻ gi*t người để tóc ngắn, cả khuôn mặt chỉ vẽ đôi mắt to đùng.

Rõ ràng bức họa này chính là chúng tôi!

Triệu Tư Tư chỉ vào người trên tranh cười với Phương Thiện: "Người này giống cô gh/ê, cũng tóc ngắn dáng người y chang. Ôi, đứa này giống Tiểu Ngôn nè, nhìn kiểu tóc húi cua này!"

Cười được một lúc, Triệu Tư Tư dần im bặt.

Bốn chúng tôi lùi dần vào nhau, giữ khoảng cách với Phương Thiện. Phương Thiện liếc nhìn bích họa rồi nhìn chúng tôi, lắc đầu cười khổ.

"Tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi thề sẽ không làm hại mọi người. Những thứ trên bức vẽ này không có thật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Khắc Sâu Chương 11
10 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
11 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm