Ta là rồng

Chương 7

02/07/2026 11:11

Ta là bạo long sinh ra từ liệt hỏa, đây là lần đầu tiên phải dỗ dành ai đó bằng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy.

Trường Lưu lúc này không đáp lại, vẫn quỳ dưới đất, vòng tay ôm lấy cổ ta mà hôn tới tấp. Xươ/ng cốt ta như muốn tan chảy, bên tai toàn là tiếng nước hôn ám muội.

Cho đến khi một tiếng pháo hoa n/ổ vang, ta mới bừng tỉnh.

Hai nam tử giữa phố phường kẻ ôm người hôn, một kẻ khom lưng âu yếm, một kẻ quỳ gối đòi hôn trong nước mắt.

Ngay cả ở Kim Lăng phóng khoáng bạo dạn, cảnh này cũng thật khó coi.

Ta vội kéo Trường Lưu đứng dậy, dưới ánh nhìn của đám đông như muốn khuyên bảo chúng ta đừng có mà động phòng ngay giữa phố, ta vội vã đưa hắn về phủ.

Đóng cửa lớn lại, ta l/ột bỏ bộ quần áo ướt sũng của Trường Lưu đang bám lấy người mình rồi bảo hắn đi thay đồ.

Trường Lưu cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn, mãi mới chịu vào trong.

Ta lúc này mới thở phào, cố gắng đ/è nén cảm xúc đang sôi sục.

Chuyến xuống nhân gian lần này ta có m/ua một căn nhà, trong viện có một gốc ngọc lan đang nở rộ.

Ta liền tựa vào gốc cây ấy.

Trường Lưu cửa cũng chẳng buồn đóng, tìm được y phục liền đứng ngay cửa thay.

Ta nhìn hắn chậm rãi cởi đai lưng, trút bỏ xiêm y.

Lụa là tuột khỏi tấm lưng rộng lớn rắn chắc, trượt theo vòng eo thon gọn, lộ ra cặp mông đầy đặn cùng đôi chân dài đến khó tin.

Những vết chú nhạt màu loang lổ trên làn da trắng như ngọc, toát lên vẻ diễm lệ q/uỷ dị và d/âm mĩ.

Trên người Trường Lưu vẫn còn những giọt nước chưa khô, mái tóc đen ướt sũng dính vào hai bên gò má, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn ta.

Một ngọn lửa bùng lên trong người ta, nóng đến phát đi/ên.

Ta thầm niệm Thanh Tâm Chú.

Giữa ban ngày ban mặt, hắn mới mười tám tuổi.

Nhưng người trần hình như thành thân sớm lắm.

Người trần mấy tuổi thì động phòng nhỉ?

Nói đến chuyện động phòng với người trần làm thế nào, ký ức thủy tổ của ta chỉ có chuyện của loài rồng.

Chẳng lẽ ta phải hóa rồng rồi cùng hắn...

Chắc không ổn đâu.

Mấy hôm trước đi dạo phố thấy một sạp sách, lúc nào phải m/ua một cuốn về học tập mới được.

Mà này, Trường Lưu là tiểu tử ngốc, chắc không bị ta dọa chạy mất chứ?

Dù biết chúng ta tình ý tương thông, hắn trước đây cũng từng đòi biến thành giống cái để sinh tiểu long cho ta.

Nhưng hắn mới mười tám, hắn biết gì cơ chứ, nói không chừng chỉ tưởng nắm tay nhau là có hỉ sự rồi.

Thứ ta muốn là động phòng cơ mà.

Thanh Tâm Chú niệm mãi chẳng có tác dụng, ta cứng đến phát đ/au, đ/au quá hóa tỉnh, liền giơ tay tự t/át mình một cái.

"Chát" một tiếng dứt khoát.

«Phong Vân!»

Trường Lưu gi/ật b/ắn người, đai lưng chưa thắt, giày cũng quên đi, chân trần lao tới, «Sao thế, sao thế, mặt sao lại đỏ thế kia?»

Xiêm y trên đường chạy đã lỏng lẻo, hai điểm hồng đào kia cứ thế đ/ập vào mắt ta, phập phồng theo nhịp thở r/un r/ẩy.

Ta nhìn chằm chằm vào hai điểm đó: «Không có gì, chỉ là có con côn trùng thôi.»

Trường Lưu thở phào, ghé sát vào rồi dùng lưỡi li/ếm nhẹ vào chỗ đó.

Rồng một khi đã động tình thì vô cùng chí mạng.

Nhất là kẻ sắt đ/á như ta đã vạn năm, một khi đã nở hoa thì chỉ muốn đ/ốt ch/áy tất cả mới thỏa.

Sự thân mật như thế này không phải lần đầu, nhưng giờ đây ta cảm thấy cái lưỡi của hắn như lưỡi mèo, có những cái gai nhỏ li ti, li/ếm đến đâu là tứ chi bách cốt đều tê dại.

D/ục v/ọng nguyên thủy nhất không ngừng gào thét, ta rất muốn ngay tại đây, dùng bản tính của mình nuốt chửng, th/iêu đ/ốt, hủy diệt hắn.

Ta giơ tay bóp lấy cằm hắn, đối diện với đôi mắt ấy.

«Ngươi...»

«Vút - Bùm!»

Tiếng pháo hoa lại vang lên.

Bầu trời đêm bao la rực rỡ muôn vàn sắc hoa.

Ta chợt nhớ ra đêm nay qua giờ Tý chính là sinh thần của Trường Lưu rồi.

Mà ta còn phải ra phố chuẩn bị quà cho hắn nữa.

«Đại vương...»

Ánh mắt Trường Lưu như có thực thể, ngọt ngào dính dấp bao bọc lấy ta.

Hắn nắm ch/ặt lấy tay ta, «Đại vương vừa muốn nói gì?»

Ta nuốt nước bọt, vội vàng kéo vạt áo xộc xệch của hắn lại: «Ra phố, đi chuẩn bị quà cho ngươi đây.»

Đợi chuyện này xong xuôi, muốn tâm tình yêu đương thế nào cũng chưa muộn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm