Tôi đều muốn hết

Chương 12

25/03/2026 17:22

Tôi và Trần Lương Cảnh quen nhau từ rất sớm.

Là 5 năm trước.

Lúc tôi bị người ta ấn mặt xuống vũng nước bẩn, bắt phải nhận lỗi: "Học giỏi thì gh/ê g/ớm lắm hả? Mày xem mẹ mày có thèm quản mày không? Bố mày có thèm đoái hoài gì đến mày không?"

Kẻ giẫm lên tay tôi là thiếu gia lớp bên cạnh.

Cậu ta thích một cô gái, cô ấy không đồng ý, tôi đã báo với giáo viên.

Tên thiếu gia này không tìm cô ấy nữa, quay sang tìm tôi.

"Đồ gay, chẳng khác gì con gái, nó thích mày chỗ nào hả? Thích mách lẻo đúng không? Tao đá/nh mày đây, đi mách đi!"

Cậu ta biết tôi thích vẽ tranh, gào thét đòi sẽ làm tôi tàn phế một tay.

"Đừng động đậy, trong điện thoại tao còn giữ mấy tấm ảnh đẹp của mày."

Bọn chúng lắp camera trong nhà tôi.

Tôi đ/ập phá mấy cái, vài hôm sau lại có thêm.

Báo cảnh sát cũng vô ích, không có dấu vân tay, không có chứng cứ.

Trời đổ mưa, làm nhòe tầm mắt tôi.

Tôi chỉ muốn ch*t.

Viên gạch đã cầm lên rồi.

Tên thiếu gia bỗng hét lên đầy đ/au đớn, ôm lấy sau đầu: "Thằng nào?!"

"Là ông nội mày đây."

Trần Lương Cảnh 18 tuổi vẫn còn là học sinh ngoan mặc đồng phục chỉnh tề.

Hắn vừa đi thi về, thứ vừa ném vào tên thiếu gia kia chính là chiếc huy chương mà hắn vừa đoạt giải.

Mưa tạnh.

"Vương Tư Hào, lần trước tao nói gì với mày?"

Ánh mắt Trần Lương Cảnh chất chứa điều khác thường.

Vương Tư Hào sợ hắn.

Học hành giỏi, đá/nh nhau cũng thế, lần trước hắn khiến Vương Tư Hào nằm viện tròn một tháng.

Trần Lương Cảnh chính là tên đi/ên.

Tên thiếu gia dắt đàn em bỏ chạy.

Tôi gượng dậy, thiếu niên quay lưng định đi.

"Trần Lương Cảnh."

Hắn dừng bước, nghiêng đầu nhìn lại.

Trần Lương Cảnh mắt một mí, làn da trắng đến mức nhìn thấy cả mạch m/áu.

Gia cảnh tốt, học giỏi, ngoại hình xuất chúng.

Là bảo vật trời ban trong miệng giáo viên, là đối tượng ngưỡng m/ộ trong mắt bạn bè.

"Cậu có thể giúp tớ không?"

Hắn nói không có hứng thú.

Tôi nắm lấy tay thiếu niên.

M/áu từ mu bàn tay chảy loang lổ trên áo hắn, vết thương do Vương Tư Hào dùng đinh đ/âm xuống.

Bàn tay sạch sẽ của Trần Lương Cảnh bị vấy bẩn.

Hắn khó chịu nhíu mày: "Giang Lê, tôi không thích lo chuyện bao đồng."

Nhưng hắn vừa mới lo chuyện bao đồng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
3 Tóc Xác Chương 12
8 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm