Trong mơ, tôi bị l/ột bỏ mọi lớp ngụy trang, trói ch/ặt vào một cột sắt khổng lồ.

Thẩm Độ đứng trước mặt tôi, mặt không chút cảm xúc, trong tay cầm khẩu sú/ng chuyên dùng để tiêu diệt NPC.

Nòng sú/ng đang chĩa thẳng vào tim tôi.

"Mật danh Bạch Cổ, mức độ thức tỉnh 100%, phán quyết là kẻ dị thường cực kỳ nguy hiểm, thi hành tiêu diệt triệt để."

Tôi khóc lóc c/ầu x/in hắn: "Thẩm Độ, xin anh, tha cho tôi..."

"Sau này tôi tuyệt đối không ăn tr/ộm đồ nữa, tôi sẽ ngoan ngoãn làm nhiệm vụ..."

Hắn không hề d/ao động: "Dị thường chính là dị thường."

Hắn n/ổ sú/ng.

Đùng!

Cơn đ/au ập đến, cơ thể tôi vỡ vụn thành vô số mảnh dữ liệu màu xanh lam, tan biến hoàn toàn.

Tôi mở mắt.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm sau lưng.

Tôi thở hổ/n h/ển, trái tim đ/ập thình thịch trong lồng ngựk.

Tôi là dữ liệu, dữ liệu sẽ không lừa người.

Đây không phải là mơ.

Đây nhất định là tương lai sắp xảy ra.

Thẩm Độ thật sự sẽ gi*t tôi.

Tôi rụt tay vào trong chăn, r/un r/ẩy ôm lấy đầu gối.

Trước đây tôi quá ngông cuồ/ng, dựa vào việc Thẩm Độ chỉ cảnh cáo mình, nên hết lần này đến lần khác dám thách thức quy tắc ngay trước mắt hắn.

Tôi từng nghĩ mình là ngoại lệ.

Tôi từng nghĩ hắn ít nhiều gì cũng có chút dung túng với tôi.

Bây giờ nghĩ lại, thật là buồn cười.

Phán Quan chính là Phán Quan, sao có thể nảy sinh tình cảm với một NPC?

Tiếng chuông của phó bản mới vang lên vào lúc này.

Giọng nói lạnh lùng của hệ thống vang vọng trong đầu: [Phó bản "Biệt thự tường vy màu m/áu" đã mở.]

[NPC Bạch Cổ, thân phận đang tải…]

[Tải xong.]

[Thân phận: Quả phụ của Nam tước, Alice.]

[Nhiệm vụ cốt lõi: Dẫn dụ người thừa kế và đoàn điều tra vào tầng hầm, h/iến t/ế linh h/ồn của họ.]

Tôi xoa xoa thái dương.

Quả phụ, mẹ kế.

Lại là loại thân phận đầy mê hoặc này.

Tôi thở dài, mặc kệ hệ thống nhét tôi vào cơ thể mới.

Mở mắt ra, tôi đang ở trong một tòa lâu đài.

Trước gương, tôi nhìn thấy trang phục hiện tại của mình.

Một bộ tang phục màu đen, vòng eo thon gọn, cổ áo mở rộng, lộ ra một mảng da th!t trắng nõn, mịn màng.

Trên cổ còn đeo một dải ruy băng đen tuyền, ở giữa đính một viên đ/á quý hình hoa hồng đỏ.

Dù nhìn từ góc độ nào, bộ trang phục này cũng không giống quả phụ chút nào, thậm chí có thể gọi là... Lẳng lơ.

Giọng hệ thống lại vang lên trong đầu:

[Nhiệm vụ cốt lõi đã kích hoạt.]

[Vui lòng dẫn dụ người thừa kế và đoàn điều tra vào tầng hầm trong vòng 3 ngày.]

[Phát hiện người chơi cấp S Thẩm Độ đã tiến vào phó bản, thân phận: Đại thiếu gia của trang viên này, người thừa kế tài sản duy nhất.]

Thẩm Độ, hắn quả nhiên cũng đến.

Không l/ừa đ/ảo nữa, lần này tuyệt đối không l/ừa đ/ảo nữa.

Tôi phải sống sót.

Ngoài cửa lớn vang lên tiếng bước chân của ngựa.

Những người chơi đầu tiên đã đến.

Tôi nhấc tà váy lên, bước xuống cầu thang hình xoắn ốc.

Trong sảnh lớn, có 5 người chơi đứng đó.

Trên người họ đều mặc vest hoặc áo măng tô chỉnh tề, sắc mặt cảnh giác.

Người đứng ở vị trí đầu tiên chính là Thẩm Độ.

Chúng tôi nhìn nhau một cái.

Ánh mắt hắn rơi trên người tôi, lông mày hơi nhíu lại, như thể nhìn thấy tôi là chuyện rất bực mình.

Tôi khẽ r/un r/ẩy, theo bản năng muốn né tránh.

Nhưng tôi cố nhịn lại.

Nhiệm vụ, nhiệm vụ, nhiệm vụ.

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu, hai tay đan vào nhau, tạo ra tư thế chuẩn mực không thể chê vào đâu được: "Đại thiếu gia thân yêu, cuối cùng ngài cũng trở về rồi."

Giọng tôi e dè, không còn sự nũng nịu mê hoặc như ngày trước, chỉ còn lại sự ngoan ngoãn.

Thẩm Độ hơi nheo mắt.

Mấy người chơi phía sau hắn đã nhìn tôi đến mức ngẩn ngơ.

"Mẹ kiếp, NPC này đẹp quá đi..." Một người chơi nam trẻ tuổi lẩm bẩm.

Nếu là ngày thường, tôi nhất định sẽ nháy mắt với người đó, thuận tiện đặt tay lên vai hắn ta, giở trò mê hoặc.

Nhưng bây giờ, tôi không dám nhòm ngó lung tung.

Tôi bước đến trước mặt Thẩm Độ, khẽ hành lễ: "Phòng đã chuẩn bị xong cho mọi người, gần đây trang viên không được yên ổn, buổi tối xin đừng chạy lung tung."

Thẩm Độ không nói gì.

Người chơi đeo kính gọng tròn bên cạnh bước tới gần tôi một bước, tay cầm một quyển sổ nhỏ: "Cô là... Nam tước phu nhân?"

Anh ta đẩy nhẹ gọng kính: "Xin hỏi chồng cô qu/a đ/ời như thế nào?"

Tôi khẽ gi/ật mình.

Đến rồi.

Điều tra chân tướng cái ch*t của Nam tước, là một trong những nhiệm vụ chính của phó bản này.

Mà tôi, theo thiết lập thân phận do hệ thống đưa cho, chính là nghi phạm lớn nhất.

Người vợ thứ hai trẻ đẹp, cưới Nam tước già chưa đầy một năm, Nam tước đã ch*t.

Nhìn thế nào cũng là do tôi chủ mưu.

Tôi rũ mắt, giả vờ đ/au buồn: "Nam tước... Là do đ/au tim."

"Đêm khuya 3 ngày trước, ngài ấy ở trong thư phòng... Khi tôi đến thì đã không kịp nữa."

"Bác sĩ đã cung cấp giấy chứng tử, nếu các vị cần xem, tôi có thể đến thư phòng lấy ngay bây giờ."

Người chơi đeo kính gọng tròn nhanh chóng ghi chép gì đó trong sổ tay.

Một người chơi khác mặc đồ thợ săn với dáng người cao lớn ngắt lời: "Cô chênh lệch bao nhiêu tuổi so với Nam tước?"

Câu hỏi này mang theo sự ám chỉ rõ ràng.

"32 tuổi." Tôi thành thật trả lời.

Quả nhiên, mấy người chơi trao đổi ánh mắt với nhau.

Sự nghi ngờ nằm trong dự liệu.

Nếu là tôi trước đây, tôi sẽ nhân cơ hội này mà đỏ mắt, dùng ánh mắt ướt át nhìn họ, khiến những người chơi này cảm thấy áy náy vì sự đường đột của mình, từ đó buông lỏng cảnh giác.

Nhưng bây giờ tôi không dám, Thẩm Độ đang nhìn tôi.

Hắn đang đợi tôi diễn, đợi tôi lộ ra sơ hở.

Tôi cắn nhẹ môi dưới, đ/è nén mọi toan tính: "Nếu các vị còn thắc mắc nào khác, tôi sẽ nỗ lực phối hợp."

Tôi hơi cúi người, tạo ra tư thế nhượng bộ tiêu chuẩn: "Trời cũng tối rồi, tôi xin phép đưa các vị đến phòng nghỉ ngơi trước."

Người chơi đeo kính gọng tròn còn muốn hỏi thêm, bị đồng đội bên cạnh kéo lại.

Tôi dẫn họ lên lầu.

Sau khi sắp xếp chỗ ở cho họ xong xuôi, tôi trở về phòng mình, khóa trái cửa.

Dựa vào cửa, thở hắt ra một hơi thật dài.

Đêm nay bình an vượt qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0