1.
Tôi là nhân vật phản diện trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, một nam phụ đ/ộc á/c.
Tôi thích lên cơn, thích phát đi/ên, thích làm lo/ạn, duy chỉ có nữ chính là tôi cầu mà chẳng được. Vì thế, tôi bị gán cho cái danh "bệ/nh kiều" (bi/ến th/ái chiếm hữu).
Còn kẻ th/ù truyền kiếp mà tôi h/ận nhất đời này, Cố Thời Diễn. Anh ta lại chính là nam phụ thâm tình được đ/ộc giả yêu thích nhất!
Tôi tức đến hộc m/áu, hỏi Hệ thống - dựa vào đâu chứ?
Nó giải thích, vì Cố Thời Diễn là con nhà danh gia vọng tộc, lớn lên trong đại viện Chính phủ. Còn nhà tôi ba đời làm thương nhân, bàn tay vốn chẳng sạch sẽ gì.
Đúng vậy, nhà tôi ăn cả hai giới hắc - bạch. Lớn lên trong môi trường đ.â.m thuê c.h.é.m mướn, tính cách của tôi đương nhiên không thể nào thuần khiết ngoan ngoãn được.
Thế nên nữ chính Thẩm Nguyệt Bạch mới sợ tôi, không chọn tôi.
Kết cục của kẻ phản diện đ/ộc á/c luôn là bị tiêu diệt.
Lúc cận kề cái c.h.ế.t, tôi dùng hết sức bình sinh bò đến dưới chân Cố Thời Diễn, đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe môi, ngẩng đầu nở nụ cười với anh ta, "Anh... quỳ xuống đi."
2.
Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh không gợn sóng của Cố Thời Diễn xuất hiện một vết nứt, anh ta muốn nói lại thôi.
Nam chính Chu Thời Dạ đã rời đi, trong căn hầm tối tăm chỉ còn lại hai chúng tôi. Anh ta đứng đó với tư thế của kẻ chiến thắng tuyệt đối, nhìn xuống tôi đầy vẻ kh/inh miệt.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn mím ch/ặt môi, một gối quỳ xuống, "Phương Hoài, cậu còn lời trăn trối nào không?"
Không khí phảng phất mùi m.á.u tanh nồng. Tôi cười ha hả hai tiếng, rồi đột nhiên túm lấy cà vạt trên bộ vest của anh ta. Trên đó có chiếc kẹp cà vạt do Thẩm Nguyệt Bạch tặng, Cố Thời Diễn quý nó như mạng.
Tôi chẳng ngần ngại, ghé sát vào l.i.ế.m một cái. Chẳng vì gì cả, chỉ để làm anh ta thấy gh/ê t/ởm.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng và chấn động của anh ta, tôi còn áp sát mặt mình vào, hôn anh ta một cái rõ kêu, "Nói cho anh biết một bí mật... người mà Phương Hoài tôi thích... từ trước đến giờ... luôn là anh."
3.
Nói xong, d.ư.ợ.c tính phát tác, tôi hoàn toàn trút hơi thở cuối cùng.
Kẻ th/ù của tôi ôm lấy bên má phải vừa bị hôn, sững sờ tại chỗ rất lâu.
Mấy lời đó thật ra cũng chẳng vì gì khác, vẫn là để gh/ê t/ởm anh ta thôi. Cố Thời Diễn vốn tính tình lãnh đạm, lại còn cực kỳ kỳ thị đồng tính. Trước khi c.h.ế.t mà thấy anh ta bị tôi chỉnh cho đến mức "hoa dung thất sắc", chẳng phải cũng coi như tôi thắng rồi sao?
Nhưng tôi không ngờ, sau khi bị tôi hôn xong... Cố Thời Diễn đột nhiên bế xốc tôi lên, chạy như đi/ên về phía bệ/nh viện.
Suốt dọc đường, anh ta vừa lau m.á.u trên mặt tôi, vừa lẩm bẩm c/ầu x/in tôi đừng c.h.ế.t.
"..."
Hừ, chắc là muốn tiếp tục hành hạ tôi sống không bằng c.h.ế.t đây mà!
Tôi nhổ nước bọt kh/inh bỉ vào anh ta hai cái, rồi hỏi Hệ thống sau khi c.h.ế.t thì đi đâu?
Vừa mới hả hê một trận, chuyện sướng hơn lại đến. Hệ thống bảo tôi sắp được trùng sinh rồi. Đây lẽ nào chính là kỹ năng của trùm phản diện cuối cùng sao?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Hệ thống lại nói vì kiếp trước tôi bị nam chính và nam phụ liên thủ vùi dập quá t.h.ả.m thương, nên kiếp này được tặng thêm một cơ hội xuyên không.
【Bất cứ thời gian nào, bất cứ địa điểm nào.】
"Đội bay siêu đẳng, thực thi nhiệm vụ à?" Tôi bật cười chế nhạo, c.h.ế.t xong đúng là tinh thần sảng khoái hẳn ra.
Kiếp trước sống mà cứ như xe kẹt giữa đường, người bị nh/ốt trong thành thị, cá c.h.ế.t giữa sông sâu. Tranh đấu với Cố Thời Diễn cả đời, mệt mỏi quá rồi. Nên kiếp này, tôi không muốn tranh đấu với anh ta nữa.
4.
Khi linh h/ồn dần thoát ly khỏi thế giới thực tại, tình cảm tôi dành cho Thẩm Nguyệt Bạch cũng tan biến dần.
Bây giờ tôi nghĩ mãi không thông. Chỉ vì tuổi thơ cô ấy cho tôi hai viên kẹo, lau cho tôi hai giọt nước mắt, mà tại sao tôi lại phải quỵ lụy c/ầu x/in tình yêu cả đời, còn hại biết bao nhiêu người vô tội?
Không hiểu nổi, không tôn trọng nổi. Phương Hoài trong sách đúng là một tên ngốc xít.
Nhưng nếu họ đều muốn Thẩm Nguyệt Bạch, thì tôi nhường là được chứ gì?
Kiếp này tôi sẽ không tranh giành nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ không trả th/ù.
Tôi và Cố Thời Diễn là thiên địch, là kẻ th/ù không đội trời chung. Dù không còn là đối thủ trên tình trường, chúng tôi vẫn là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, là hai nhà cầm quyền gây tranh cãi nhất ở hai đầu Nam Bắc của Giang Thành.
Tôi và anh ta vĩnh viễn nhìn nhau bằng nửa con mắt. Đến c.h.ế.t mới thôi, mà chưa c.h.ế.t thì chưa ngừng lại.
Vì vậy, thời điểm xuyên không, tôi chọn lúc Cố Thời Diễn mười tuổi. Đó là lần đầu tiên anh ta gặp Thẩm Nguyệt Bạch.
5.
Kế hoạch của tôi rất đơn giản.
Trở thành "Ánh trăng sáng" của Cố Thời Diễn, sau đó ẩn giấu thân phận, tự tay đ.á.n.h bại anh ta. Đợi đến khi thế giới của anh ta chỉ còn lại Ánh trăng sáng ấy, tôi mới lật bài ngửa, đ.á.n.h sập tinh thần của anh ta.
Tôi phấn khích khôn cùng, thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó…
Nhiều năm sau, Cố Thời Diễn bị tôi hại cho trắng tay, nghèo khổ lang thang trên phố. Nhưng trong lòng anh ta vẫn đ/au đáu nhớ về chỗ dựa tinh thần duy nhất, nhớ về Ánh trăng sáng không thể lãng quên.
Tôi sẽ xuất hiện đúng lúc, đưa ra tín vật. Ghé sát vào tai anh ta mà thầm thì như á/c q/uỷ: "Anh là đang... nhớ em sao?"
...
Quả là một kế hoạch trả th/ù hoàn hảo. Kiếp này, tôi nhất định phải khiến anh ta cũng phải sống không bằng c.h.ế.t!