Kẻ Thù Bị Sao Vậy?

Chương 03

10/03/2026 17:54

Vừa mở mắt ra, tôi cảm thấy mặt mình như đang vùi trong một đống bông mềm, cảm giác khá… dễ chịu.

Trong lúc đầu óc còn mơ màng, tôi khẽ cọ đầu một cái.

Môi vô tình chạm vào thứ gì đó.

Người bên cạnh lập tức phát ra một ti/ếng r/ên trầm.

Khi nhìn rõ gương mặt kia, tôi đóng băng toàn thân.

Cơn đ/au nhức khắp người cũng chậm rãi truyền tới.

Lúc này tôi mới phát hiện...

Đầu mình đang vùi trong cơ ng/ực của Ôn Như Mẫn.

Hơn nữa không biết đã vùi bao lâu, trên đó còn in rõ một vết đỏ.

Đúng lúc tôi định tự đ/á/nh ngất mình, giả vờ tất cả chỉ là mơ—

Người đàn ông kia mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hắn cong môi cười.

“Chào buổi sáng, chồng à.”

Chồng cái đầu bố mày.

Cái thằng chó này, vừa tỉnh dậy đã trêu chọc ông đây.

Tôi đ/ấm thẳng một quyền vào mặt hắn.

Nhưng hắn phản ứng cực nhanh, dùng lòng bàn tay chặn lại, thuận thế xoay người đ/è tôi xuống giường.

“Sao vậy, nóng tính thế.”

Giọng hắn không giống trách móc, ngược lại mềm nhũn, nghe có chút đáng thương.

Thậm chí còn… như đang làm nũng.

Trong đầu tôi chợt lóe lên vài mảnh ký ức của tối hôm qua.

Cổ họng hơi khô.

Ôn Như Mẫn cúi đầu xuống.

Ngay khoảnh khắc chóp mũi chạm nhau, tôi bỗng bình tĩnh lại, giơ tay bóp cổ hắn kéo mạnh xuống.

Vị trí của hai người lập tức đảo ngược.

Tôi dần siết ch/ặt tay, mặt Ôn Như Mẫn hơi đỏ lên.

“Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám nói với người khác tôi là một…”

Ba chữ kia tôi thực sự khó mở miệng.

“Ông đây sẽ gi*t ch*t cậu!”

Hắn không nói gì.

Cho đến khi tôi mặc quần xong.

Ôn Như Mẫn cắn điếu th/uốc, tiến lại gần tôi, chậm rãi phả một vòng khói vào mặt tôi.

Trong làn khói trắng mờ.

Hắn lười biếng cười.

“Vậy chồng nhớ nhẹ tay nhé… người ta sợ đ/au lắm.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Bọ Ăn Xác Chương 18
10 Tuyệt Vọng Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm