07.

Có lẽ do duy trì một tư thế quá lâu, đối thủ một mất một còn của tôi cũng tỉnh giấc.

Anh ta dùng cằm cọ cọ lên đỉnh đầu tôi, rồi siết ch/ặt cánh tay đang ôm lấy tôi thêm một chút. Trong giọng nói trầm thấp có phần khàn đặc lộ ra một tia yếu đuối: "Thẩm Lãng, đừng rời đi có được không?"

Lòng tôi mềm lại trong thoáng chốc, có lẽ cũng vì những dòng bình luận ngày hôm nay đã cho tôi một chút ảo tưởng. Tôi hỏi anh ta một lần nữa: "Vậy anh có chuyện gì giấu tôi không?"

Nếu anh ta thừa nhận mình đang giả nghèo, cho tôi một lý do nghe xuôi tai một chút, chẳng hạn như gia đình muốn rèn luyện anh ta chẳng hạn... Thì việc ở lại, rồi cứ thế buông xuôi để bản thân thích anh ta... cũng không phải là không thể.

Anh ta lờ mờ nhận ra điều gì đó, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn phủ nhận: "Không có. Tôi không giấu em chuyện gì cả."

Vành mắt tôi dần đỏ lên, tôi dùng sức đẩy anh ta ra, thoát khỏi vòng tay đó, "Từ Thừa Phong, giả nghèo trêu chọc tôi vui lắm sao?"

"Tốt nghiệp xong tôi cứ ngỡ anh đã thay tính đổi nết, không còn bài trò với tôi nữa. Không ngờ tôi đã lầm to, anh vẫn là cái bộ dạng đáng gh/ét như xưa."

"Cả tòa nhà này đều là của anh, anh muốn ngủ đâu mà chẳng được, cớ gì phải giả nghèo để thuê chung một chiếc giường với tôi? Nhìn tôi mỗi ngày nghèo đến mức cơm chẳng có mà ăn anh thấy sướng lắm hả?"

Sắc mặt đối thủ của tôi xám xịt lại, trăm miệng cũng khó bào chữa: "Tôi không phải... tôi không có... Tôi không biết em thiếu tiền, nếu em thiếu tiền thì nói với tôi một tiếng chứ, tôi có thể cho em mượn, không cần trả đâu."

08.

Tôi hất bàn tay đang định kéo mình lại của anh ta ra: "Tôi chả thèm mấy đồng tiền rá/ch của anh!"

Nghĩ đến những dòng bình luận hôm qua cứ liên tục hiện lên hai chữ "hám tiền", tôi khó chịu đến mức chỉ muốn lập tức rời xa Từ Thừa Phong. Nếu tôi thực sự vơ vét được tiền từ chỗ anh ta thì bị bình luận c.h.ử.i như vậy tôi cũng cam lòng. Nhưng rõ ràng tôi chẳng làm gì cả mà lại bị chụp cho một cái mũ lớn đến thế.

Tôi còn tưởng anh ta nghèo thật, thà bản thân nhịn ăn nhịn mặc cũng phải ngày ngày giúp anh ta săn rau củ quả giảm giá ở siêu thị. Đó là chưa kể còn giúp anh ta vào các nhóm chat gửi link nhờ người ta nhấn hộ để được giảm giá nữa chứ. Biết đâu vị thiếu gia này mỗi lần ăn, mỗi lần nhìn đều thấy kh/inh bỉ vô cùng.

Lòng tự trọng của người trẻ tuổi giống như báu vật quý giá nhất của chính mình, không cho phép bất kỳ ai vấy bẩn, dù chỉ là trong tưởng tượng. Sự nh/ục nh/ã khiến tôi thậm chí còn chẳng buồn thu xếp đồ đạc t.ử tế, cứ thế vội vàng kéo vali rời đi.

Bình luận thấy diễn biến này cũng phải ngẩn người kinh ngạc:【Gì vậy trời, tôi vừa mới bắt đầu chèo thuyền mà, sao đã SE rồi?】

【Lần này là lỗi của Chủ tịch Công rồi, nếu bạn tôi ngày ngày giả nghèo trêu chọc tôi, tôi cũng cạch mặt nó luôn.】

【Tức c.h.ế.t mất, cái miệng của ông Công này để trưng à? Nói rõ lý do ra khó thế sao? Đáng đời ế vợ.】

Cũng may hôm nay là cuối tuần, tôi không phải xách vali đi làm mà chỉ cần chuyên tâm tìm chỗ thuê phòng. Lúc lướt xem các bài đăng thuê phòng gần đây, tôi tình cờ thấy một cái tên quen thuộc cũng đang tìm người ở ghép. Chính là đối tượng thuê chung ban đầu của tôi, chàng trai có giọng nói ngọt ngào trong trẻo đó.

09.

Tôi trực tiếp gọi điện hỏi cậu ấy đã tìm được người ở ghép chưa. Cậu ấy mừng rỡ nói là chưa. Mọi chuyện suôn sẻ đến mức không tưởng, tôi xách thẳng vali đến chỗ cậu ấy. Nơi này nằm ở một hướng khác so với công ty, nhưng khoảng cách đến công ty cũng gần y như chỗ cũ.

Tôi cũng đã gặp được người bạn thuê chung đó. Đúng như tôi tưởng tượng, cậu ấy có ngoại hình thanh tú, dễ thẹn thùng, là một chàng trai rất đáng yêu. Tuy nhiên, tôi có chút thắc mắc: "Chẳng phải cậu đi sống chung với bạn trai rồi sao? Sao còn tìm người ở ghép nữa?"

Cậu ấy hơi buồn bã: "Bạn trai tôi ngoại tình rồi."

Tôi áy náy im bặt, không dám hỏi thêm gì nữa, lẳng lặng sắp xếp đồ đạc của mình. Sau đó, tôi xuống lầu m/ua thức ăn, nấu bốn món mặn một món canh để thay lời xin lỗi.

Nhìn thấy dáng vẻ rụt rè mời cậu ấy dùng bữa của tôi, cậu ấy không nhịn được cười: "Không sao đâu, không cần phải áy náy thế, tôi đã nhìn ra gã bạn trai cũ là một gã lăng nhăng từ lâu rồi."

"Nhưng thật sự không ngờ, nhìn cậu trắng trẻo thế này mà lại biết nấu ăn cơ đấy."

Tôi biết cậu ấy đang nói gì. Vì thể trạng hay đ/au ốm, da dẻ xanh xao, trông tôi có vẻ là kiểu người mười ngón tay không chạm nước Xuân. Lần đầu tiên đối thủ của tôi nhìn thấy dáng vẻ đảm đang nấu nướng của tôi, anh ta nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh vậy. Anh ta cứ lẽo đẽo theo tôi vào bếp, áp sát sau lưng tôi, mới lạ mà sờ mó khắp nơi. Thấy tôi quên mang tạp dề, anh ta còn chủ động lấy qua giúp tôi mặc vào.

10.

Ngón tay anh ta mang theo nhiệt lượng, thong thả siết ch/ặt sợi dây, rồi đột ngột kéo mạnh, khiến vòng eo của tôi bị thắt lại cực kỳ nhỏ. Tôi nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt. Bàn tay nóng bỏng của anh ta siết lấy eo tôi. Liếc mắt ra sau, tôi thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Từ khi mười tám tuổi, em đã theo anh.

Chương 6
Chân thiếu gia bất ngờ mất trí nhớ. Anh quên mất mình đã bị uốn cong từ thẳng, cũng quên luôn từng bị tên giả mạo như tôi cưỡng đoạt. Trong phòng bệnh viện, anh khó tin nhìn bố mẹ: "Hai người bảo con là chân thiếu gia, còn... ở cùng giả thiếu gia?" "Làm sao có chuyện đó được, con đâu phải gay, con là thẳng mà!" Theo ánh mắt bố mẹ, anh sững sờ nhìn xuống cổ tay: Xích sắt leng keng vang lên. "Không, mình không còn trong trắng nữa rồi! Rõ ràng mình vẫn còn trinh nguyên mà!" Tôi bỗng thấy kiệt sức. Định chiều theo ý anh, để anh sống cuộc đời bình thường. Tôi đẩy cửa bước vào, khóe môi cong lên: "Xin lỗi, vậy chúng ta chia tay đi." Ngay lập tức, đôi mắt phượng anh tròn xoe, phản xạ quỳ sụp trước mặt tôi: "Chủ nhân! Bỏ rơi chó cưng là trọng tội đấy! Em theo người từ năm 18 tuổi, người không thể vứt bỏ em!" Tôi: "???" Bố mẹ hoảng hốt: "Bố mẹ không thuộc giới đó đâu, hai đứa đừng lại gần tao!"
Hiện đại
Boys Love
27