Một kiểu lại hoàn toàn ngược lại.

Rất phong lưu.

Không chịu ở bên một người duy nhất.

Nhưng Đông Lăng lại là trường hợp cực kỳ đặc biệt.

Cho tới hiện tại vẫn là một con rắn đ/ộc thân.

Không dựa vào bất kỳ bạn đời nào.

Chỉ dựa vào chính mình mà vượt qua giai đoạn trưởng thành.

Chỉ có điều tính tình hơi tệ.

Từ bé đã thích cư/ớp đồ của Lý Tiểu Xà.

Lý Tiểu Xà hiền.

Bị giành đồ cũng thôi.

Nhưng tôi thì không được.

Trong suy nghĩ của cậu—

Tôi chỉ có thể thuộc về cậu.

Không chia cho ai.

Thực ra Đông Lăng chỉ vì tối qua ngửi thấy khí tức của Lý Tiểu Xà, nhận ra cậu ở gần đây nên tiện đường ghé xem sống thế nào.

Nhưng phản ứng của Lý Tiểu Xà quá buồn cười.

Khiến hắn nổi hứng muốn chọc.

Thế là lì ở nhà tôi cả ngày.

Lý Tiểu Xà đuổi không đi.

M/ắng cũng không đi.

Tôi thì chẳng quá để ý.

Chỉ sợ Lý Tiểu Xà tức đến hỏng người.

Dù sao tôi vẫn nhìn ra được Đông Lăng thật sự có quan tâm cậu.

Nhưng hai con rắn ở chung kiểu gì là chuyện của bọn họ.

Tôi là loại bênh người nhà.

Đương nhiên đứng về phía Lý Tiểu Xà.

Ăn tối xong, tôi cũng bắt đầu tiễn khách.

Đông Lăng bị cả tôi lẫn Lý Tiểu Xà gh/ét bỏ, chỉ cười khẩy, hai tay đút túi rồi nghênh ngang đi ra.

Trước khi đi còn cố ý chọc:

“Xin cậu.”

“Gu tôi khác.”

“Lý Bá loại to x/ác, vừa cứng vừa khó nhằn thế kia.”

“Tôi không thích.”

Lý Tiểu Xà lập tức phản bác:

“Anh nói bậy!”

“Bảo bối nhà tôi tốt lắm!”

Trong lòng cậu, tôi đương nhiên tốt đủ đường.

Nhưng vừa định kể thêm, cậu đột nhiên im.

Không được.

Không thể để Đông Lăng biết bảo bối nhà mình tốt tới mức nào.

Nhỡ hắn nghe xong thật sự nảy sinh hứng thú thì sao?

Đông Lăng thấy bộ dạng ấy, cuối cùng bật cười.

“Được rồi.”

“Không chọc nữa.”

Sau đó vẻ mặt nghiêm túc hơn.

“Cậu sắp tới kỳ phát tình rồi đúng không?”

“Nhớ bảo bạn đời chuẩn bị.”

“Cậu ấy còn là sinh viên.”

“Có lẽ phải xin nghỉ mấy ngày.”

Tôi lập tức cau mày.

“Khoảng bao lâu?”

“Có khó chịu lắm không?”

Đông Lăng lại đá/nh giá tôi.

“Đối với cậu có thể tương đối vất vả.”

“Nhưng nhìn thể lực cũng khá.”

“Chắc không vấn đề lớn.”

Nói xong hắn phất tay.

“Đi đây.”

“Có cơ hội gặp lại.”

Tôi đứng tại cửa.

Trong lòng lập tức có dự cảm chẳng lành.

Trước giờ tôi chỉ biết Lý Tiểu Xà muốn trưởng thành phải hấp thu đủ năng lượng.

Không ngờ còn có một cửa khác.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Nheo mắt nhìn cậu.

“Có phải cậu quên nói với tôi chuyện gì?”

Lý Tiểu Xà lập tức chột dạ.

Cúi đầu.

Hai ngón trỏ chạm nhau.

“Cũng không phải chuyện lớn…”

“Ừ?”

Tôi kéo dài giọng.

Cậu lập tức thành thật.

“Chỉ là gần đây em hấp thu gần đủ rồi.”

“Có lẽ vài ngày nữa sẽ tới kỳ phát tình.”

“Đến lúc đó…”

“Có thể em sẽ quấn anh tới mức anh không ra ngoài được.”

“Tần suất cần năng lượng cũng cao hơn bình thường.”

Sau đó lập tức bổ sung:

“Nhưng anh yên tâm.”

“Em sẽ chăm sóc anh.”

Tôi chỉ quan tâm một chuyện.

“Không ra ngoài được khoảng mấy ngày?”

Lý Tiểu Xà chớp mắt.

“Khoảng…”

“Một tuần.”

Rồi nở nụ cười vô tội.

“Không lâu lắm đúng không?”

Tôi hít sâu.

Một tuần.

Tôi thật sự sẽ không ch*t trẻ chứ?

Tối hôm đó, tôi lại bị Lý Tiểu Xà dỗ bằng một đống lời ngon ngọt, cuối cùng mềm lòng để cậu hấp thu thêm năng lượng.

Lý Tiểu Xà vui vẻ nằm trên người tôi, gối đầu lên ngựk.

Vừa định thỏa mãn thở dài, cơ thể đột nhiên cứng lại.

Nhiệt độ tăng nhanh.

Cậu chớp mắt.

Ngẩng đầu.

Tôi lập tức nhận ra.

“Sao vậy?”

Lý Tiểu Xà ngơ ngác.

“Làm sao bây giờ…”

“Kỳ phát tình của em hình như tới sớm.”

Vừa dứt lời, hình người biến mất.

Trên giường chỉ còn bạch xà.

Tôi nhìn nó.

Nó nhìn tôi.

Không khí im lặng vài giây.

Tôi từ từ đưa tay lấy điện thoại.

“Cho tôi xin nghỉ trước được không?”

Không phản ứng.

Đồng tử loài rắn vốn rất khó nhìn ra cảm xúc.

Bị nhìn chăm chăm như vậy khiến người ta lạnh sống lưng.

Tôi thật sự không x/ác định được Lý Tiểu Xà lúc này còn bao nhiêu lý trí.

Tôi nuốt khan.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Xong rồi.

Kiếp nạn thật sự tới.

Những ngày sau đó gần như hoàn toàn bị kỳ phát tình của thánh xà chiếm lấy.

Tôi nằm nghỉ suốt một tuần.

Cảm giác về thời gian trở nên mơ hồ.

Ngày và đêm gần như chẳng còn ranh giới rõ ràng.

Tinh thần lúc tỉnh lúc mê.

Cơ thể lại nh.ạy cả.m hơn bình thường rất nhiều.

Tôi chỉ có thể nghĩ—

Quá hoang đường.

Quá sa đọa.

Đến khi ý thức thật sự rõ ràng trở lại, thời gian đã vượt quá kỳ nghỉ một tuần dự kiến.

Điện thoại nằm ngay đầu giường.

Tôi nhìn thấy trong đoạn chat, Lý Tiểu Xà đã giúp mình xin kéo dài thời gian nghỉ.

Đúng lúc ấy, một cánh tay rắn chắc vòng từ phía sau.

Ôm cả người tôi vào lòng.

“Mệt không?”

Tôi khựng lại.

Cảm nhận lồng ngựk rộng và chắc phía sau.

Chiều cao cũng đã vượt qua tôi.

Lý Tiểu Xà…

Thật sự trưởng thành.

Tôi ngáp.

“Không sao.”

“Không mệt.”

Ngược lại còn cảm thấy cả người nhẹ nhõm.

Thậm chí có cảm giác có thể lập tức xuống đất chống đẩy một trăm cái.

“Không mệt là tốt.”

Lý Tiểu Xà cúi đầu.

Hôn nhẹ lên vai tôi.

Da cậu trắng.

Da tôi ngăm.

Tương phản rất rõ.

Nhưng đặt cạnh nhau lại cực kỳ hài hòa.

Tôi xoay người.

Ngẩng đầu nhìn kỹ.

Lý Tiểu Xà trưởng thành quả thật rất đẹp.

Có lẽ vì bản thể là bạch xà, tóc cùng những sợi lông trên người cũng đều trắng.

Đôi mắt vàng.

Ngũ quan tuấn mỹ đến mức gần như chẳng giống người thật.

Đẹp như thần linh.

Nhưng vừa mở miệng—

Bầu không khí lập tức biến mất.

“Xin lỗi nha bảo bối.”

“Thật ra hai ngày trước em đã trưởng thành hoàn toàn rồi.”

“Nhưng anh hấp dẫn quá.”

“Em không kh/ống ch/ế được…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tân sinh viên cướp mất chức trưởng ban đối ngoại của tôi, tôi bật cười, cô ta khóc cái gì?

Chương 9
Tôi vì chạy đôn chạy đáo kiếm tài trợ cho ban Đối ngoại của Hội sinh viên mà mệt đến mức xuất huyết dạ dày, vậy mà trong cuộc họp tổ chức tiệc chào tân sinh viên, lại bị cô sinh viên năm nhất Tô Vãn Âm chỉ thẳng vào mũi mà mắng nhiếc trước mặt mọi người. "Năm mươi nghìn tệ? Cô tưởng chúng tôi là kẻ ngốc chắc! Một buổi tiệc chào tân sinh viên thì lấy đâu ra mà tốn nhiều tiền đến thế? Tôi đã hỏi thăm rồi, tiền thuê địa điểm cộng với vật tư nhiều nhất cũng chỉ năm nghìn! Bốn mươi lăm nghìn còn lại chắc là vào túi cô hết rồi đúng không?" "Tôi đề nghị bãi miễn chức vụ của Hứa Thanh Thanh ngay lập tức, nếu mọi người tin tưởng tôi, cứ để tôi làm trưởng ban Đối ngoại này, đảm bảo năm nghìn tệ là lo xong xuôi buổi tiệc!" "Số tiền còn dư, tôi sẽ phát phúc lợi cho tất cả mọi người!" Cô ta nói năng hùng hồn, đanh thép, chẳng mấy chốc đã nhận được những tiếng reo hò tán thưởng. Nhìn dáng vẻ hào hứng đầy nhiệt huyết của cô ta, tôi suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Cái công việc quái quỷ này, quanh năm suốt tháng phải khom lưng cúi đầu lấy lòng người khác, bỏ tiền túi ra bù lỗ rồi còn phải gánh tội thay, đã thế còn bị coi như cái máy rút tiền để người ta chửi bới. Tôi đã muốn vứt bỏ nó từ lâu rồi! Giờ thì hay quá, có người tự nguyện nhảy vào tiếp quản, lại còn tích cực đến thế! Tôi nhường vị trí ngay tại chỗ, chỉ hận không thể dập đầu cảm tạ Tô Vãn Âm.
Sảng Văn
0