Nỗi oan của quỷ

Chương 17

25/06/2024 15:39

“Bắt lấy hắn ta!”

Ta và ca ca đã sắp xếp cơ quan trong sân từ lâu, lúc người đó nhảy xuống, cổ chân đã bị dây thừng trói ch/ặt.

Hắn quả quyết khom lưng ch/ặt dây thừng, ta nhân cơ hội đ/ập một gậy lên mu bàn tay của hắn ta.

Ca ca cũng lấy ra cây gậy muốn đá/nh hắn ta, chỉ là thân thủ của người này rất tốt, phút mốt đã cư/ớp được cây gậy, còn đá/nh ca ca ngã lăn ra đất.

Cho dù chúng ta nhiều người, thế nhưng đối phương có võ công, ta và ca ca vốn dĩ không phải đối thủ.

Chúng ta ở bên này đá/nh hồi lâu, nhưng Vương Liên Hoa lại không mảy may phản ứng, ta thầm kêu khổ trong lòng.

“Vương Liên Hoa, cô ra tay đi!”

Nghe đến ba chữ Vương Liên Hoa, người áo đen kia hiển nhiên hơi sững sờ.

Ta quay người nhìn về phía Vương Liên Hoa, vừa nhìn đã bị dọa sợ hết h/ồn.

Con ngươi của cô ta rớt ra khỏi tròng mắt, lưỡi thè ra cực dài, hai chân không chạm đất, cơ thể bồng bềnh trong không trung.

Trên người cô ta cuồn cuộn khí đen, trong khí đen đó trộn lẫn từng làn sương m/áu, đ/ập vào mắt cực đ/áng s/ợ.

“Là ngươi! Là ngươi cái đồ phụ lòng này! Trả mạng!”

Vương Liên Hoa trở nên nóng nảy, cô ta ngẩng đầu hét một tiếng gào chói tai, thè ra cái lưỡi đỏ lòm nhào về phía người đó.

Người áo đen kia hiển nhiên cũng đã nhìn thấy Vương Liên Hoa, hắn ta sợ hãi lùi lại phía sau, h/oảng s/ợ la hét:

“Thứ q/uỷ gì đây!”

Giọng nói này, vì sao lại quen tai thế nhỉ?

Vương Liên Hoa cực kỳ h/ận nam nhân mặt nạ này, cho nên ra tay không chút lưu tình, có ý muốn đồng quy vu tận.

Tuy võ công của nam nhân mặt nạ rất tốt nhưng suy cho cùng vẫn là một người sống, tất nhiên không chặn được lệ q/uỷ phát đi/ên.

Hắn ta bị đầu lưỡi của Vương Liên Hoa quấn ch/ặt lấy cổ, hai chân giãy giụa phí công ở trên không.

Trong lúc vật lộn dữ dội, mặt nạ của hắn ta cuối cùng cũng rơi khỏi mặt, để lộ ra một khuôn mặt mà chúng ta cực kỳ quen thuộc.

“Châu Ngạn! Không ngờ lại là ngươi!”

Ta và ca ca đồng thời hô lên, ta nhìn chằm chằm khuôn mặt vặn vẹo vì đ/au đớn của Châu Ngạn, vừa đ/au lòng vừa gi/ận dữ.

...

Chẳng trách hắn ta có thể thần không biết q/uỷ không hay mà lẻn vào nhà Vương Liên Hoa, bởi vì nhà hắn và nhà Vương Liên Hoa chỉ cách một bức tường.

Chẳng trách đêm hôm đó khi người áo đen phóng hỏa, hắn lại là người đầu tiên phát hiện ra.

Cha Châu Ngạn là người thu tiền ở sò/ng b/ạc, từ nhỏ hắn đã lăn lộn trong đám người ở sò/ng b/ạc, mỗi ngày đều nhàn nhã lượn lờ trên đường sá.

Trong sò/ng b/ạc nuôi một tốp võ sư, võ công của Châu Ngạn là học từ chỗ bọn họ.

Bên cạnh sò/ng b/ạc là một quán ca hát tạp kỹ, bên trong có đủ loại đào kép biểu diễn tạp kỹ, đào kép trong đó có sở trường giả giọng.

Chỉ là hắn xưa nay không thích đọc sách, tuyệt đối không thể viết được chữ đẹp giống như ca ca.

Ca ca cũng nghĩ thế, y giơ tay hét lớn với Vương Liên Hoa:

“Đừng gi*t hắn! Để lại người sống!”

Châu Ngạn bị Vương Liên Hoa thắt cổ đến nỗi trợn trừng hai mắt, thở ra nhiều hơn hít vào, mắt thấy sắp không sống được nữa.

Lòng ta lo lắng, vừa nhào sang muốn c/ứu Châu Ngạn thì bị Vương Liên Hoa hất tay ra xa.

“Cút ra!”

Cô ta đ/au thương la hét, rơi hai hàng nước mắt:

“Ta phải móc tim ngươi ra xem, rốt cuộc có phải màu đen hay không!”

Cô ta dơ tay, ngón tay sắc nhọn hợp lại thành móng vuốt, không ngờ muốn moi sống tim của Châu Ngạn.

Thời khắc then chốt, ca ca lại sử dụng nước tiểu đồng tử của mình.

Chỉ thấy y lôi ra một ống trúc ở sau lưng, ra sức hắt lên người Vương Liên Hoa.

Vương Liên Hoa hét toáng lên, cuối cùng thả Châu Ngạn ra.

Ta chạy đến đỡ Châu Ngạn, hắn ngẩng đầu ngây dại nhìn ta, nở nụ cười hài lòng thỏa dạ:

“A Phù, ta biết muội lo lắng cho ta mà.”

Quả nhiên b/ệnh th/ần ki/nh đều sẽ di truyền, ta cắn ch/ặt răng, cố gắng nén gi/ận hỏi:

“Vì sao ngươi muốn giá họa cho ca ca ta? Người mạo danh nét chữ của y viết thơ tình rốt cuộc là ai?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà đi Sanya dịp mùng 1 tháng 5, chỉ mình tôi đang mang thai ở lại, năm ngày sau họ đều chết lặng

Chương 8
Trên bàn ăn, mẹ chồng đề nghị cả nhà đi du lịch Tam Á vào dịp lễ 1/5. Tôi đang định nhắn tin cho chồng bảo đặt vé máy bay thì bà đột ngột nhìn chằm chằm vào tôi: "Chu Vi, đặt ba vé thôi, con đừng đi nữa." Tôi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, ý mẹ là sao ạ?" Mẹ chồng nhìn tôi đầy bất mãn: "Trong nhà còn có ông cụ lẩm cẩm, kiểu gì cũng phải có người ở lại chăm sóc chứ." "Hơn nữa con đang mang thai, chạy ngược chạy xuôi vất vả ra thể thống gì?" Cụ cố đã lẩm cẩm nhiều năm, cơm phải nấu riêng, một ngày còn phải thay tã ba lần. Tôi im lặng không nói, bố chồng đặt phịch đũa xuống: "Con đã gả vào nhà này, giúp đỡ gia đình chồng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Đừng tưởng mình vẫn còn là tiểu thư đài các." Nhưng trước khi tôi gả cho chồng, bố mẹ chồng đã thề thốt đảm bảo sẽ không để tôi phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thế mà tôi mới mang thai ba tháng đã trở mặt, e là vì thấy tôi đã bị con trai họ nắm thóp rồi nên chẳng buồn diễn kịch nữa. Tôi không hề phản bác mà chỉ gật đầu: "Được, vậy con ở lại." Bố mẹ chồng đều sững sờ. Chắc là họ không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy. Tôi mỉm cười: "Nhưng bố mẹ này, bố mẹ chắc chắn muốn như vậy chứ?"
0