May thật, nhưng… tôi đang may mắn cái gì chứ? Sao lại thấy nhẹ nhõm được?

Tôi thu lại dòng suy nghĩ, tự nhủ phải tránh xa Tư Trì.

Có bài học lần trước rồi, tôi tuyệt đối không để xảy ra bất kỳ động chạm thân mật nào nữa.

Tư Trì không nói gì, chỉ lặng lẽ gi*t quái vật, mặt không chút cảm xúc.

Ba ngày sau, nhiệm vụ cuối cùng cũng kết thúc. Giản Trúc mỉm cười chào tôi:

“Lần này Tư Trì ra tay nhanh quá, sắp phải tạm biệt cậu rồi.”

Tôi nở nụ cười, cố nói nhẹ nhàng:

“Nếu sau này còn nhiệm vụ, cứ gọi... tôi sẽ tới ngay.”

Vừa quay lại, tôi đã thấy khuôn mặt Tư Trì tối sầm.

Tối đó, hắn kéo tôi giày vò suốt đêm, hành động chẳng khác nào đang trút gi/ận.

Hai ngày sau, hắn phải tham dự một buổi tiệc quý tộc, nên mới chịu chịu buông tha cho tôi.

Ngay khi hắn rời đi, tôi cũng lặng lẽ lên đường.

Tôi hỏi riêng tay môi giới:

“Mọi thứ chuẩn bị xong chưa?”

Anh ta thở dài:

“Cậu thật muốn đi sao? Đó chẳng khác nào tự tìm đường ch*t.”

Em trai tôi là một omega, từng bị một đám alpha cưỡng ép và đ/á/nh đ/ập tà/n nh/ẫn, khiến tuyến thể bị phá hủy, đôi chân bị liệt, phải nằm trong ICU.

Từ đó, tôi vừa nhận nhiệm vụ đi/ên cuồ/ng, vừa âm thầm kết nối qu/an h/ệ, chỉ để có cơ hội trả th/ù.

Lần này, cuối cùng tôi đã tìm được đường vào bữa tiệc của bọn khốn ấy — sao tôi có thể bỏ qua được?

Bảo vệ ở cửa kiểm tra kỹ càng, tôi đưa ra thiệp mời Giản Trúc tặng.

Qua cửa, tôi lẩn vào trong đám đông, tìm cơ hội ra tay.

Tôi còn chưa kịp thấy kẻ th/ù, thì có thứ lạnh ngắt chạm vào lưng — nòng sú/ng cấp S.

“Anh là ai? Ai cho anh vào đây?” Bảo vệ gắt lên.

Tôi còn đang tính xem nên cư/ớp sú/ng hay bỏ chạy, thì liếc thấy Tư Trì đang được một nhóm quý tộc vây quanh.

Bộ quân phục ôm sát tấm lưng cao lớn, khuôn mặt hắn lạnh lùng, cứng rắn — giữa đám người, hắn như một ngọn núi, vừa chói mắt vừa nguy hiểm.

Không còn cách nào khác, tôi hô lên:

“Thượng tá, có người b/ắt n/ạt tôi!”

Tư Trì khựng lại khi thấy tôi, rồi chẳng thèm để ý đến những người đang tâng bốc phía sau, bước thẳng tới.

“Là ai không có mắt?”

Bảo vệ r/un r/ẩy, vội khom người xin lỗi:

“Xin lỗi, thượng tá!”

Tư Trì không đáp, chỉ vòng tay ôm eo tôi, phớt lờ mọi ánh nhìn xung quanh, kéo tôi lên tầng hai.

Hắn đ/á cửa một căn phòng, đẩy tôi vào, gi/ật tung áo khoác ngoài của tôi — bên trong là bộ đồ bó sát mà tôi vẫn mặc khi đi làm nhiệm vụ.

Chỉ nhìn thôi, cũng biết tôi không phải khách mời thật sự.

Ngón tay hắn móc nhẹ vào viền áo. Tôi tưởng hắn phát hiện điều gì, ai ngờ chỉ nghe hắn hỏi:

“Bị thương ở đâu? Để tôi xem.”

Tôi khựng lại, nửa nhịp sau mới giữ lấy tay hắn:

“Tôi không sao, chỉ là…”

“Chỉ là mượn tôi làm cái cớ hả?”

Giọng hắn lạnh đi ngay tức khắc. Hắn đẩy tôi ép lên bàn, rút dây lưng bên hông ra.

“Cúi xuống.”

Phản xạ đầu tiên của tôi là muốn chống cự.

Chơi trò này ở nhà còn được, đây là tiệc do chính Nữ hoàng tổ chức, hắn lại dám làm bậy sao?

Tôi đành hạ giọng, dùng đầu ngón tay chai sạn khẽ cọ vào lòng bàn tay hắn:

“Tôi sai rồi, đừng như vậy.”

Hắn siết ch/ặt dây lưng, trượt nhẹ lên lưng tôi, dừng lại ở xươ/ng bả vai:

“Vào bằng cách nào?”

Tôi không giấu, cũng chẳng có gì để giấu:

“Tôi xin được thiệp mời từ Giản Trúc.”

Hắn khẽ bật cười, giọng đầy mỉa mai:

“Em có biết bữa tiệc này tổ chức cho ai không?”

Tôi hừ nhẹ:

“Cho anh — Nữ hoàng mở tiệc mừng công mà.”

“Đã biết? Vậy mà em vẫn đi c/ầu x/in Giản Trúc? Cậu ta thì có liên quan gì đến bữa tiệc này?”

Tôi cảm thấy trong lồng ng/ực hắn như có lửa bùng lên. Hắn gi/ận vì chuyện gì cơ chứ? Tôi chỉ nhận nhiệm vụ để ki/ếm tiền, có lỗi gì sao?

Hắn nhấc cằm tôi lên bằng dây lưng. Tôi trợn mắt, thành thật trả lời: “Không có gì để nói.”

“Hừ, tốt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liễu Tiên Phá Trừ

Chương 19
Em chồng tôi mang thai trước khi cưới, lại nhất quyết giữ đứa bé. Mẹ chồng bảo vợ chồng tôi cho em ấy mượn chứng minh thư và thẻ bảo hiểm xã hội, rồi nói với người ngoài đây là con của chúng tôi. Nhưng đứa bé thì không cần chúng tôi chăm, ông bà nội sẽ nuôi. Chuyện như vậy, dĩ nhiên tôi không chấp nhận. Cãi vã mãi không xong, tôi tức quá bỏ về nhà mẹ đẻ. Điều kỳ lạ là một ngày nọ, bụng dưới tôi đau quặn không chịu nổi, phần dưới cơ thể máu chảy ồ ạt không ngừng. Đêm đó vào viện, tôi nôn thốc nôn tháo ra sàn, thứ nôn ra tựa như nước đen ngòm, lẫn lộn vô số thứ giống sợi tóc vụn. Tôi và mẹ hoảng hốt, người dì cùng phòng bỗng bước tới, tay cầm chiếc vòng bạc, dùng hết sức cà lên trán tôi. Triệu chứng khó chịu lập tức biến mất, dì ấy trầm giọng nói: "Con bị người ta chơi bùa rồi!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
244