Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc ki/ếm sống.

Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá.

Tên ngốc ấy chẳng biết ki/ếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đ/áng s/ợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi.

Thế mà sau khi tôi mang th/ai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất.

Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như ch.ó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng.

Chú ch.ó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.

Hắn coi quãng thời gian từng sống cùng một Beta quê mùa như tôi là vết nhơ trong cuộc đời.

Sau đó hắn thẳng chân đ/á tôi sang một bên.

Chiếc Maybach đen bóng nhanh chóng rời khỏi con đường làng đầy bụi, chẳng bao lâu đã chỉ còn lại một cái đuôi xe xa dần.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo một lúc rồi nghiêng đầu nhổ mạnh một bãi nước bọt.

“Cút.”

“Cút càng xa càng tốt.”

“Ông đây thèm anh chắc?”

Nói xong, tôi xoay người bỏ đi.

Gió từ những thửa ruộng lúa phía xa thổi tới, mang theo mùi cỏ cây quen thuộc.

Không hiểu sao hốc mắt tôi lại hơi cay.

Mới hôm kia thôi, tôi còn vì buồn nôn, ăn không nổi thứ gì mà bực bội t/át Đoạn Minh Châu mấy cái để trút gi/ận.

Khi ấy hắn ngoan ngoãn ngồi xổm trước mặt tôi, dù bị đ.á.n.h bị m/ắng cũng chẳng dám phản kháng, chỉ biết mở to đôi mắt nhìn tôi đầy tủi thân.

Ai ngờ chỉ qua một ngày, hai người đã thật sự đường ai nấy đi.

Tôi đứng giữa con đường đất, bật cười tự giễu.

Đúng là kịch tính hơn cả phim truyền hình.

Đêm ấy, tôi nằm một mình trên chiếc giường quen thuộc.

Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Tôi nhắm mắt lại, nhưng càng muốn ngủ, những chuyện giữa tôi và Đoạn Minh Châu lại càng không ngừng hiện lên trong đầu.

Chuyện bắt đầu từ rất lâu trước đó.

Trong làng thỉnh thoảng có vài người ăn xin từ nơi khác đi ngang qua.

Hôm ấy tôi vừa tan làm, tiện đường m/ua một con gà quay, định về nhà uống chút rư/ợu rồi ăn một bữa t.ử tế.

Đoạn Minh Châu lúc đó bẩn đến mức chẳng nhìn ra màu quần áo.

Người hắn g/ầy trơ xươ/ng, mặt mũi xanh xao, tóc tai rối tung, trông chẳng khác gì đã nhịn đói suốt mấy ngày.

Nhưng dù bộ dạng t.h.ả.m hại như vậy, vẫn có thể nhìn ra đường nét gương mặt không tệ.

Hắn cứ nhìn chằm chằm con gà quay trong tay tôi.

Ánh mắt ấy khiến người ta vừa nhìn đã biết hắn đói đến mức nào.

Sau đó hắn bắt đầu chạy theo chiếc xe ba bánh của tôi.

Xe tôi tuy chẳng phải thứ gì tốt, nhưng muốn bỏ xa một người đang đói đến đi không vững thì quá dễ.

Tôi chỉ cần tăng ga một chút là có thể c/ắt đuôi hắn.

Nhưng trong gương chiếu hậu, tôi lại thấy hắn loạng choạng rồi ngã nhào xuống đất.

Tôi do dự một lúc.

Thôi vậy.

Dù sao tôi cũng không thích ăn phao câu gà.

Tôi dừng xe, bẻ phần phao câu ra rồi ném sang.

“Ăn đi.”

Đoạn Minh Châu lập tức nhặt lên.

Hắn gần như chẳng thèm lau bụi, cúi đầu ăn ngấu nghiến, hai ba miếng đã nuốt sạch.

Tôi nhìn mà hơi cạn lời.

Ai ngờ chuyện còn chưa kết thúc ở đó.

Sáng hôm sau, vừa mở cửa nhà, tôi đã thấy một người đang ngủ ngay ngoài hiên.

Đoạn Minh Châu nằm sấp trước cửa, hai tay co lại bên người, chẳng khác gì con Đại Hoàng nhà trưởng thôn thường nằm chắn cổng.

Tôi đứng nhìn hắn hồi lâu.

“Anh làm gì ở đây?”

Hắn ngẩng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác.

Tôi đuổi hắn.

Không đi.

Tôi lấy gậy xua.

Hắn chạy sang bên cạnh vài bước, nhưng thấy tôi vừa quay lưng là lại lẽo đẽo đi theo.

Tôi còn phải đến xưởng trên thị trấn làm việc.

Tên này cứ bám sau lưng tôi, miệng lắp bắp đòi ăn.

Tôi bắt đầu hối h/ận.

Hôm qua đáng lẽ không nên cho hắn cái phao câu kia.

Nhưng nhìn bộ dạng đói đến xanh cả mặt, tôi vẫn không nhẫn tâm mặc kệ.

Cuối cùng đành quay vào nhà, lấy một cái màn thầu còn sót lại từ hôm trước ném cho hắn.

Đoạn Minh Châu ôm lấy màn thầu, lập tức ngồi xổm xuống ăn.

Nhờ vậy tôi mới thoát thân đi làm.

Thế nhưng buổi chiều tan ca trở về, từ xa tôi đã thấy hắn vẫn ngồi trước cửa nhà mình.

Hắn nhìn thấy tôi thì hai mắt lập tức sáng lên.

Khóe miệng cong lên, cười ngốc đến mức chẳng có chút đề phòng nào.

Từ hôm đó, hắn cứ thế quấn lấy tôi.

Đuổi không đi.

M/ắng cũng chẳng chịu đi.

Cuối cùng còn mặt dày ăn vạ ở lại.

Hắn cười ngốc nghếch với tôi, chỉ vào bụng mình.

“Đói… đói rồi.”

“Ăn… ăn cơm.”

Sau đó lại nhớ đến món duy nhất từng được tôi cho.

“Phao câu gà… thơm.”

Người trong làng nói đầu óc hắn có vấn đề.

Nghe đâu từ nhỏ đã bị người nhà đuổi đi, sau đó cứ lang thang từ thôn này sang thôn khác.

Cụ thể hắn từ đâu tới, cha mẹ là ai, chẳng ai biết rõ.

Nhìn bộ dạng hắn, tôi bỗng nhớ tới chính mình lúc nhỏ.

Nhà tôi nghèo.

Tôi lại là một Beta chẳng có gì nổi bật.

Năm sáu tuổi đã bị cha ruột đuổi khỏi nhà.

May mắn là sau đó tôi gặp được ba nuôi.

Ông nhận tôi về, cho tôi một chỗ ngủ, một bát cơm ăn, nhờ thế tôi mới có thể lớn lên bình thường.

So với Đoạn Minh Châu, tôi ít nhất còn may mắn hơn hắn.

Hắn lớn đến chừng này vẫn phải lang thang bên ngoài.

Chắc vì chẳng ai muốn rước một tên ngốc về làm gánh nặng.

Có lẽ vì nhìn thấy bóng dáng mình năm xưa trên người hắn, tôi nhất thời động lòng trắc ẩn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14