Ta là ám vệ do Nhiếp Chính Vương nuôi dưỡng.
Một đêm nọ, ta vẫn như thường lệ ngồi xổm trên mái Thang Tuyền cung ngắm trăng, nào ngờ chỗ dưới chân đột nhiên sụp xuống. Ta còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã rơi thẳng qua mái nhà, lao xuống hồ tắm của Nhiếp Chính Vương, sau đó còn cực kỳ mất mặt mà ngã luôn vào lòng ngài ấy.
Nhiếp Chính Vương nhìn ta một lúc, sau đó bình thản nói:
“Đã tự đưa tới tận miệng bổn vương rồi thì đừng đi nữa.”
Trong lòng ta lập tức gào thét.