Mặc Lê

Chương 3

13/06/2025 12:13

Lúc xếp xong hành lý thì trời đã tối mịt.

Vì cái danh "đại hung trạch" vang xa ngàn dặm, nên trong b/án kính trăm dặm tuyệt nhiên không có tiệm ăn nào, ngay cả shipper giao đồ ăn cũng tránh xa ba thước.

Đành phải tự nấu mì gói ăn tạm.

Ấy vậy mà nước trong ấm chưa kịp sôi, tivi phòng khách đã tự bật lên.

Phát đi phát lại tin tức về một phụ nữ áo đỏ tr/eo c/ổ t/ự t* trong phòng ngủ.

Coi cái này thì nuốt cơm sao nổi!

Tôi không thèm ngoái lại:

"Tiểu Ái."

"Em đây ạ."

"Bật phim 'Hành Tinh Băng Giá' đi."

"Vâng ạ."

Tiếng nhạc nền quen thuộc của bộ phim tài liệu yêu thích vang lên.

Nhưng chưa được mấy giây, âm thanh lại vụt

tắt.

Màn hình lại quay về cảnh nữ nhân áo đỏ tr/eo c/ổ.

Thật không cho người ta ăn cơm yên ổn nữa!

Tức quá, tôi ném chiếc bát mì inox xuống sàn loảng xoảng.

Quát lên phía phòng ngủ tầng hai:

"Nếu còn không cho tao xem 'Hành Tinh Băng Giá', tao lên đó mò đến tìm mày cho mày tan chảy ra luôn đấy!"

Ngay lập tức.

Từ đầu cầu thang tối om vọng lại tiếng cười khúc khích đầy m/a mị:

"Lên đây đi…"

"Lên đây với tôi này..."

M/áu đi/ên trong người nổi lên.

Tôi cầm nguyên cái bát inox chạy rầm rầm leo lên lầu.

Đạp tung cửa, một bóng dáng mặc hồng y hiện ra trước mặt.

Mái tóc rối bù, xoay đầu 50 độ, gương mặt trắng bệch cười khà, nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi bình thản ngắm nghía màn trình diễn.

"Cô!"

Nữ q/uỷ bị thái độ thờ ơ chọc gi/ận, gào thét lao tới bóp cổ.

Cổ họng lạnh buốt như đeo vòng làm từ kem, tôi vô tình lim dim mắt tận hưởng.

Aaaa...

Đã quá.

Nhưng ngay sau đó.

Nữ q/uỷ áo đỏ bỗng thét lên thảm thiết:

"Nóng quá! Nóng quá đi!"

Mở mắt ra, chỉ thấy cô ta ôm đôi bàn tay đỏ ửng như luộc, lùi vội về phía cửa sổ.

Ánh mắt kinh hãi nhìn tôi:

"Cô... cô là cái thứ gì mà có thể làm bỏng tôi?

"Lần này... tạm tha cho cô đấy!"

Nghiến răng, cô ta nhảy phốc ra ngoài cửa sổ.

Tôi giơ tay hụt hẫng:

"Ơ khoan đã!"

Cục điều hòa phòng ngủ miễn phí của tôi!

Mẹ kiếp!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm