Tôi đờ người nhìn hắn, đầu óc cứ quay cuồ/ng không thôi.

Giang Biệt thích tôi? Đùa à? Thế tại sao hồi cấp ba, khi Tạ Xuyên hỏi hắn có gh/ét học sinh giỏi không, hắn lại đáp "gh/ét chứ"?

Không hiểu nổi, tôi liền hỏi thẳng luôn.

Nghe tôi bấy lâu cứ vướng bận chuyện này, biểu cảm Giang Biệt bỗng trở nên kỳ quặc, vừa ngại ngùng vừa bất lực: "Hứa Tinh Niên, em đúng là... nghe lén mà chỉ nghe nửa vời thế? Lúc đó anh nói là: 'Ừ thì gh/ét học sinh giỏi thật, nhưng Hứa Tinh Niên là ngoại lệ. Cậu ấy là cục cưng của tôi, cấm đụng vào!'"

Nghe đến hai chữ "cục cưng", mặt tôi bừng đỏ. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao mỗi lần Tạ Xuyên đi ngang qua tôi, ánh mắt cậu ta luôn đầy ẩn ý khi nhìn tôi rồi.

Nhìn lại từng hành động của hai đứa trước giờ, cái nào cũng ngập tràn sự m/ập mờ. Nghĩ đến cái hiểu lầm ngớ ngẩn của mình, tôi chỉ muốn chui xuống đất cho xong.

Thấy tôi cúi gầm mặt như con rùa rụt cổ, Giang Biệt bật cười, ôm bổng tôi lên. Hắn còn "chu đáo" lấy giúp tôi bộ đồ thay từ tủ quần áo.

Tôi ngồi trên ghế thay đồ. Ánh mắt nóng bỏng bên cạnh khiến mặt tôi càng thêm ửng đỏ. Nhưng khi cởi đồ Iót, Giang Biệt bỗng ho khan một tiếng rồi quay lưng đi.

Tôi liếc nhìn hắn lén lút, phát hiện tai hắn đỏ ửng đến tận gốc. Tôi không nhịn được bật cười.

Giang Biệt càng thêm lúng túng, miệng lẩm bẩm đe dọa: "Nhanh lên, đừng có mà quyến rũ anh đấy."

Tôi chớp mắt, tăng tốc động tác. Để giảm bớt ngượng ngùng, tôi buông một câu hỏi: "Anh thích em từ khi nào vậy?"

Giang Biệt suy nghĩ giây lát, đột nhiên quay đầu lại với nụ cười rạng rỡ quá mức: "Chắc là từ lần em trốn học mang th/uốc đến cho anh đấy. Lúc ấy em còn m/ắng anh một trận tơi bời. Nhưng chính lúc đó, anh lại cảm nhận được có người thật lòng quan tâm mình."

Nghe hắn nói thế, tôi mới chợt nhớ ra. Hồi ấy hắn bị vây ngoài cổng trường, một đấu tám. Thắng thì thắng thật nhưng thương tích đầy người, lại còn gặp đúng trận mưa như trút nước. Tôi đang tự học buổi tối trong lớp, bỗng nhận được tin nhắn của hắn. Dù không muốn nhưng sợ hắn gặp chuyện, tôi đành trốn học.

Mang theo th/uốc, tôi lao vào mưa tìm hắn. Lúc ấy cả hai đều thảm hại, hắn còn thảm hơn tôi - người ướt sũng, quần áo nhuốm đầy m/áu. Thấy tôi xuất hiện, ánh mắt hắn ngỡ ngàng như không tin nổi chỉ vì một câu đùa "bị thương rồi, đ/au quá" mà tôi dám bỏ lớp đi tìm.

Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu. Hắn chẳng nói gì, chỉ cúi đầu áp vào cổ tôi rồi hôn lên má. Tôi tưởng đó là vô tình, mặc kệ rồi tiếp tục la m/ắng và bôi th/uốc cho hắn.

Nhưng nơi bị hôn bỗng nóng lạ thường. Tôi quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào hắn nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0