Tôi Cần Danh Phận

Chương 2

04/07/2025 23:16

Anh thương tôi, biết tôi từng khổ sở, nên mọi thứ đều nuông chiều tôi.

Như lời anh từng nói, tôi đã gọi anh một tiếng bố, anh sẽ bảo vệ tôi cả đời.

Hồi đó, anh chưa như bây giờ, suốt ngày ra vẻ lạnh lùng.

Sau này, anh tốt nghiệp đại học, đi làm, ngày càng trưởng thành, ngày càng lạnh lùng, cho đến khi trở thành vầng trăng sáng trong, thanh cao treo lơ lửng trên bầu trời đêm.

Ánh trăng ấy không còn chỉ chiếu lên tôi.

Trong quá trình trưởng thành, tôi dần nhận ra tình cảm của mình dành cho anh.

Ban đầu, tôi tưởng đó là ảo giác, thậm chí còn có bạn trai ở đại học.

Khi Ng/u Thanh Nghiễn biết chuyện, lần đầu tiên anh rút thắt lưng ra, suýt đ/á/nh tôi tơi bời.

Lúc đó, tôi cứng đầu hét lên: “Bố đ/á/nh đi! Đánh ch*t con, con vẫn thích đàn ông! Con trai bố là gay đấy!”

Sau khi đ/á/nh, anh lại hối h/ận, rộng lượng để tôi nằm trên giường anh, dịu dàng bôi th/uốc cho tôi.

Những ngón tay ấm áp xoa tan th/uốc mỡ, anh vừa xoa vừa giảng giải đạo lý: “Con vừa mới vào đại học, chưa hiểu rõ xu hướng của mình là bình thường. Đợi con gặp nhiều người hơn, hiểu nhiều đạo lý hơn, con sẽ thấy…”

Tôi chẳng nghe lọt chữ nào, vì bị anh xoa đến mức cả người nóng ran, một luồng lửa chạy thẳng xuống bụng.

Hoảng lo/ạn vì sợ anh phát hiện, tôi bất chấp cái mông sưng vù, kéo quần chạy mất.

Anh tưởng tôi gi/ận, nên không ngăn cản tôi yêu bạn trai nữa.

Nhưng thật ra, tôi chẳng hôn người ta cái nào, vì trong đầu tôi toàn là anh, chẳng có cảm giác với ai khác.

Lúc đó, tôi mới hiểu, tôi không phải thích đàn ông, tôi chỉ thích Ng/u Thanh Nghiễn.

Sau một hồi phóng túng, Ng/u Thanh Nghiễn đỏ mặt thay một bộ vest, khuy áo cài kín đến tận cùng, không che được vẻ quý phái thanh lịch.

Tôi nheo mắt ngắm anh, lông mày sắc nét, mũi cao, môi mỏng, chỉ có vết đỏ trên cổ tay là nổi bật.

Ừ, kiệt tác của tôi.

Tôi không kìm được, từ phía sau ôm lấy anh, vuốt ve chiếc đồng hồ tôi tự tay đeo cho anh, đầu nhẹ nhàng cọ vào vai anh, nhìn chằm chằm cái cổ thon dài mạnh mẽ của anh.

Tôi li /ếm răng nanh, miệng khô khốc, muốn để lại dấu vết của mình trên đó.

Anh đẩy đầu tôi ra, mặt không cảm xúc bảo tôi cút.

Tôi nhanh tay tóm lấy tay anh, hôn lên vòng vết đỏ trên cổ tay, cảm nhận mạch m/áu nóng bỏng đ/ập dưới môi.

“Thả ra! Li /ếm đầy nước bọt, gh/ê ch*t!”

Anh gi/ật tay lại, làm bộ định đ/á/nh tôi.

Tôi lập tức đưa má trái ra, vì má trái của tôi đẹp hơn.

Từ góc nhìn của anh, chắc tôi đang trông thảm thương với đôi mắt cụp xuống, mũi sụt sịt, nốt ruồi trên mũi khẽ động.

Góc độ hoàn hảo tôi đã luyện trước gương bao lần.

“Bố gi/ận thì đ/á/nh đi. Cũng không đ/au lắm, chỉ sưng thôi. Con tự bôi th/uốc hai ngày là ổn.”

Bàn tay giơ lên cuối cùng không đ/á/nh xuống.

Ng/u Thanh Nghiễn thở dài, lườm tôi rồi bỏ đi.

“Haiz, không cho con phần thưởng gì cả.”

Tôi ôm bộ vest anh vừa thay ra ngủ một giấc, tỉnh dậy đã là buổi chiều.

Lưu luyến đưa quần áo cho dì Vương, tôi gặp Trần trợ lý.

“Anh Trần, anh đến làm gì?”

“Tổng giám đốc Ng/u quên tài liệu họp.” Anh ấy giơ xấp tài liệu lên, chuẩn bị rời đi.

Tôi đuổi theo, leo lên xe anh ấy.

Đối diện ánh mắt nghi hoặc của anh, tôi nói: “Tôi đi đón tổng giám đốc Ng/u tan làm.”

“Ồ, được.” Anh ấy thu ánh mắt, có vẻ không hiểu sao “con trai” lại đi đón “bố” tan làm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?