​Tỉnh dậy, tôi lại thấy mình trong vòng tay Tống Lẫm.

​Tôi khẽ cựa quậy, người đàn ông ôm ch/ặt hơn, vùi mặt vào cổ tôi, đôi môi thoáng chạm vào tai.

Không khí vừa m/ập mờ vừa nóng bỏng.

​Tôi đẩy cậu ấy ra, bĩu môi: "Tống Lẫm, cậu lại mộng du rồi."

​Đây là ngày thứ 30 tôi xuyên vào truyện, cũng là ngày thứ 10 Tống Lẫm mộng du.

Kỳ lạ là mỗi lần cậu ấy mộng du lại chỉ leo lên giường tôi.

Tỉnh dậy thì luôn dịu dàng xin lỗi, rồi đêm sau lại đâu vào đấy.

​Tôi gần như miễn nhiễm rồi.

​Tống Lẫm ậm ừ như chưa tỉnh hẳn: "Ừm, cục cưng, cho tớ hôn cái nào."

​Vừa nói vừa nâng cằm tôi định hôn.

Tôi hoảng hốt, giữ tay cậu ấy lại, vội kéo màn kiểm tra.

X/á/c nhận hai đứa bạn cùng phòng còn ngủ say, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

​Không trách tôi cuống cuồ/ng, bởi Tống Lẫm chính là nhân vật thụ chính trong truyện này.

Còn hai đứa bạn kia là hai trong ba công chính.

Nếu họ biết được Tống Lẫm không những đêm nào cũng trèo lên giường tôi, mà còn định hôn hít, với tính chiếm hữu của họ, tôi sợ mình sẽ bị vứt xuống biển còn sớm hơn.

​Thấy cậu ấy chưa tỉnh, tôi lại chọc chọc vào cánh tay cậu ấy.

Tống Lẫm ngáp dài, bàn tay lớn vuốt qua eo tôi.

Ánh mắt lướt từ lông mày, rồi dừng ở môi tôi.

​Giọng cậu ấy khàn khàn lười biếng: "A Ngụy, tớ lại mộng du à, xin lỗi nhé."

​Nhưng thần thái cùng giọng điệu chẳng chút hối lỗi.

Tôi bịt miệng cậu ấy, thì thào: "Khẽ thôi, xuống mau đi."

​Lớn tiếng thế này, sợ thiên hạ không biết hai đứa mình chung giường hay sao.

​Tống Lẫm ngồi dậy, mắt hơi cụp xuống: "A Ngụy chê tớ sao?"

​Trông giống chú cún bị bỏ rơi, khiến người ta muốn bảo vệ.

Chả trách khiến ba kẻ kiêu ngạo kia vì cậu ấy mà tranh giành đ/á/nh nhau.

​Như bị mê hoặc, lòng tôi chùng xuống: "Sao vậy?"

​Mắt cậu ấy sáng rực, được đằng chân lân đằng đầu: "Vậy sau này tớ ngủ chung với cậu nhé?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm