4.
Tôi đang ở nhà dưỡng bệ/nh, Tần Trầm không biết kiểu gì mà thà tự mình gắng gượng vượt qua kỳ mẫn cảm chứ nhất quyết không dùng đến một Alpha cấp cao như tôi. Tuy chưa bị đ/á/nh dấu hoàn toàn nhưng mùi pheromone trên người anh ấy đã nhạt đi rất nhiều, điều này khiến một Alpha như tôi cảm thấy vô cùng thất bại.
Đang lúc tôi ủ rũ ngồi ăn cơm thì bên ngoài có một cậu Omega nhỏ nhắn xinh xắn chạy vọt vào, lao thẳng vào lòng tôi.
Cậu ta ngước đầu lên, mùi pheromone Omega ngọt ngào tỏa ra trước mặt làm tôi có chút xao xuyến: "Anh Mộc ơi! Em nghe nói anh bị t/ai n/ạn xe hơi, có bị thương ở đâu không? Mau để em xem nào!"
Đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Trầm đứng cạnh bên lập tức tối sầm lại.
"Lâm Du, cậu xuống ngay, em ấy đang bị thương đấy."
Lâm Du cứ thế ở trong lòng tôi làm nũng quấy phá: "Anh Mộc, anh xem anh ta kìa, chẳng quan tâm gì đến anh hết. Thật chẳng hiểu sao ngày xưa anh nhất định phải gả cho một tên Alpha lãnh cảm như thế này, là do em - người bạn thanh mai trúc mã Omega này mông không đủ to, eo không đủ cong, hay là nói chuyện chưa đủ lẳng lơ..."
Lâm Du chưa nói dứt câu, đầu óc tôi đã hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ còn sót lại mấy chữ: "Gả cho một tên Alpha".
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao mình lại bài trừ Tần Trầm theo bản năng rồi. Bởi vì ngay cả khi pheromone Alpha của Tần Trầm trong không khí hiện giờ rất nhạt, tôi vẫn bài xích cái mùi đó, nó khiến một Alpha như tôi cảm thấy bị xâm chiếm và xúc phạm.
Tần Trầm ở bên cạnh xách cổ áo Lâm Du nhấc bổng lên: "Còn cựa quậy nữa là tôi ném cậu ra ngoài đấy."
Lâm Du hậm hực nghiến răng: "Họ Tần kia, anh Mộc mất trí nhớ rồi, chúng ta đang ở cùng một vạch xuất phát, anh không được ngăn cản tôi theo đuổi anh ấy!"
Cậu ta định nhào vào lòng tôi lần nữa nhưng thất bại, thế là càng tức gi/ận muốn mách tội Tần Trầm: "Anh Mộc, anh xem anh ta kìa! Anh... anh Mộc, anh sao thế?"
Lâm Du thấy tôi không nói lời nào, chỉ vùi đầu vào tấm chăn trắng muốt, sợ đến mức giọng điệu cũng thay đổi theo.
Tần Trầm cũng hốt hoảng: "Tiểu Hi, có phải vừa rồi bị động chạm vào vết thương không?"
Tôi chỉ cúi đầu: "..."
Tần Trầm cúi xuống định kiểm tra xem sao.
Lúc này tôi mới đỏ hoe mắt, đầy ủy khuất ngước lên nhìn anh: "Tại sao anh không phải là Omega?"
Tần Trầm: "?"
Tôi tiếp tục ngước đầu, vừa khóc vừa chất vấn anh: "Tại sao mông anh không đủ to? Tại sao eo anh không đủ cong? Tại sao anh nói chuyện không đủ lẳng lơ? Tại sao anh không thể sinh con cho tôi?"
Tần Trầm: "Hả?"