Trong lúc b/án thân cho tư bản ở công ty, tôi thường xuyên tranh thủ giờ làm để viết truyện.

Người ta bảo "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", thế nên thỉnh thoảng tôi còn nhận viết thư tình thuê nữa.

Ai dè, mấy cuốn tiểu thuyết tôi viết bỗng dưng nổi đình nổi đám.

Hợp đồng xuất bản, chuyển thể truyện tranh, rồi lại phim ảnh… mời gọi tới tấp. Quả "lộc trời" này cuối cùng cũng đến lượt tôi rồi!

Tôi xin thề, từ giờ đến cuối đời sẽ ăn chay, ăn mặn đủ cả để báo đáp lại xã hội!

Trong cuộc họp, tôi nhìn điện thoại, đọc tin nhắn mà cười không ngậm được mồm.

Cố Triệt, người đang phát biểu, bỗng nhiên im bặt. Tôi ngước lên liếc hắn một cái.

Tự dưng ông sếp "củ chuối" đáng gh/ét thường ngày lại không còn đáng gh/ét nữa.

Nhìn kĩ thì thấy hắn cũng có mắt có mũi, đáng yêu phết chứ!

Tôi tủm tỉm cúi đầu, tiếp tục nhắn tin với biên tập viên.

Cố Triệt nghiến răng ken két: "Tống Dữu Ninh, lời tôi nói buồn cười đến thế sao?"

Tôi gi/ật mình, cố gắng mím ch/ặt môi: "Không buồn cười, không buồn cười tí nào ạ."

Thế nhưng khóe miệng thì cứ trề ra, không thể nào nén lại được.

Cố Triệt liếc xéo tôi một cái đầy bất lực, rồi quay người lại tiếp tục thuyết trình.

Cả phòng họp chìm trong bầu không khí nặng nề, ai cũng nín thở vì sợ "đụng nhầm ổ kiến lửa".

Chỉ có mình tôi chống cằm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Triệt, mắt híp lại vì cười.

Cố "hút m/áu" đáng gh/ét, chị đây sắp nói "bye bye" với chú mày rồi!

Đợi mai, à không, tối nay tôi sẽ viết đơn xin nghỉ việc luôn.

Bà đây nghỉ! Bà đây không làm nữa!

Dưới ánh mắt "bất chấp tất cả" của tôi, tai Cố Triệt càng lúc càng đỏ.

Chắc là bị "rôm sảy" rồi. Cái gã keo kiệt này, đến mùa hè cũng quy định nhiệt độ điều hòa không được dưới 28 độ C.

Giờ thì "gậy ông đ/ập lưng ông" rồi nhé, hừ!

Cuộc họp kết thúc, hắn hiếm hoi là người đầu tiên rời đi.

Vội vàng lướt qua tôi và quăng lại một câu: "Đừng quên tối nay ở lại tăng ca."

Ồ.

Không tăng.

...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Biến Biệt Thự Ma Ám Thành Kịch Bản Kinh Dị, Tổ Tiên Phấn Khích Hết Cỡ

Chương 6
Trong buổi hẹn hò xem mắt, người đàn ông đối diện thờ ơ hỏi tôi: "Cô có phải đặc biệt thích buôn chuyện không?" "Giám đốc Trung tâm thông tin đầu xóm đây, không có tin sốt dẻo nào mà tôi không nắm rõ." Người xem mắt đang nghịch bật lửa lập tức dán mắt vào tôi. "Buôn được bao lâu?" Tôi ngẩn người, mím môi đáp: "Từ thời Bàn Cổ khai thiên địa đến lợn nhà bác Hai hàng xóm đẻ con, có vấn đề gì sao?" Anh ta đứng phắt dậy, siết chặt tay tôi. "Hai ta đi đăng ký kết hôn ngay bây giờ." "Ơ, em chưa chuẩn bị tinh thần..." Anh ta lôi tôi ra cửa. "Cứ đăng ký trước đi, sau cưới em chỉ việc ở nhà buôn dưa lê." "Không cần đi làm?" "Đưa em thẻ phụ, muốn xài bao nhiêu tùy ý. Anh không về nhà em cũng đừng quan tâm, miễn sao em ở nhà nói nhiều vào là được." Thế là tôi nhập gia hắc đạo một cách mơ hồ, nhiệm vụ hàng ngày là độc thoại với không khí và kể chuyện phiếm. Kể từ khi tôi bước chân vào, tòa biệt thự trăm năm âm u luôn vang tiếng động lạ bỗng trở nên ấm áp lạ thường, ngay cả cây cổ thụ khô cằn cũng đâm chồi. Bố chồng sợ tôi về nhà mẹ đẻ, ngày ngày hầu hạ cao lương mỹ vị. Cho đến khi bà mẹ kế cay nghiệt của chồng chỉ thẳng cổng lớn hét: "Đồ điên không đầu óc, ngày ngày lảm nhảm như ve sầu. Đồ vô giáo dục, cầm lấy mười vạn này cút ngay!" Vừa bước khỏi biệt thự, chiếc đèn cổng rơi xuống. Bà ta ngập trong biển máu, phía sau tôi vẳng lại tiếng cười âm u vọng lên từ lòng đất.
Hiện đại
Chữa Lành
Linh Dị
9