Cửu Cửu được nuôi dưỡng bằng m/áu của ta, chỉ mấy ngày sau, thân hình đã như trẻ nhân gian năm tuổi.

Ngũ quan nở nang, gần như giống hệt ta.

Ta ngắm nhìn nó rất lâu, nói với Xích Uyên: “Ta vốn tưởng ngươi là kẻ trung thành nhất bên cạnh Thanh Nguyên.”

Vạn năm trước, chư thần vo/ng lạc, thần lực tưới nhuần nhân gian, sau đó tân thần phi thăng.

Thanh Nguyên và Xích Uyên, vốn là hai kẻ theo ta sớm nhất.

Khi còn ở nhân gian, một là đế vương, một là trung lương võ tướng.

Dưới trần gian làm quân thần, lên trời thành huynh đệ, mỗi lần Thanh Nguyên gặp nạn đều nhờ Xích Uyên c/ứu giúp.

Đặc biệt khi ta rời khỏi thiên giới, chính hắn không tiếc bất cứ giá nào để hộ vệ cho Thanh Nguyên.

Thế nên khi ta rơi khỏi thiên giới, ẩn thân nơi Huyết Hải, cũng chẳng dám liên lạc với bất kỳ ai.

Vì kẻ ta tin tưởng nhất, một người đẩy ta vào chỗ ch*t, kẻ còn lại chỉ một lòng nghe theo kẻ kia.

Nhưng đến khi Cửu Cửu lớn dần, trong cơ thể nó xuất hiện luồng khí tức quen thuộc, ta mới chợt hiểu ra… không phải như thế.

Phía sau lưng ta, không phải không có ai.

“Ngươi đã lầm rồi.”

Xích Uyên lắc đầu:

“Ta bảo vệ không phải Thanh Nguyên, mà là thần cách hắn cư/ớp đi của ngươi.”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu:

“Ngươi đều biết cả?”

Xích Uyên cười khẽ, giọng mờ tối:

“Khi ấy ngươi mải củng cố phong ấn Huyết Hải, lại bận tâm lo liệu đại hôn cho Thanh Nguyên, mỗi lần ta tìm ngươi, ngươi đều không rảnh đáp lời.”

Ta ngượng ngập nói: “Yêu tộc Nam Hải tác lo/ạn, chẳng phải ngươi hạ giới đi dẹp rồi sao?”

Mắt hắn thoáng đ/au đớn:

“Nam Hải vốn không có đại yêu. Đó là Thanh Nguyên cố ý đẩy ta đi xa.

“Đến khi ta quay lại, vừa kịp chứng kiến ngươi hao tận thần lực nơi phong ấn, bị Thanh Nguyên thừa cơ đ/á/nh nát thần cách, nuốt vào thân.”

Hắn cúi đầu, nhìn đứa bé trong ng/ực:

“Thanh Nguyên ra tay quá tà/n nh/ẫn, thần cách vỡ vụn thành muôn ngàn ánh lửa, bị hắn cắn nuốt gần hết. Chỉ còn một mảnh nhỏ, ta kịp nắm lấy… chính là Cửu Cửu.”

Mất thần cách, sẽ không còn là thần.

Ta tự hủy bản thể, hóa thành tro bụi trốn vào Huyết Hải, màn chắn do thần lực ngày trước hóa thành chính là chốn nương thân của ta.

Hai nghìn năm sau, ta mới miễn cưỡng ngưng tụ lại hình dáng.

Nhưng mảnh thần cách kia đã rời bản thể quá lâu, vốn sớm phải tiêu tán.

Là Xích Uyên dùng sinh mệnh chân nguyên nuôi dưỡng nó từng khắc, cho đến khi ta trở lại, mới tìm được cơ hội trao lại cho ta.

Cửu Cửu chính là một phần của ta.

Cũng cùng mệnh liên thông với Xích Uyên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tư Uyển

Chương 9
Tôi từ nhỏ đã được đính ước với nhà họ Bùi. Theo hôn ước, tôi kết hôn với Bùi Tịch, rồi cùng hắn sinh ra Bùi Tri Ngư. Năm đứa trẻ lên bốn tuổi, Bùi Tịch quen một cô gái. Cô ta biết chơi đua xe, thích nhảy bungee, hoàn toàn khác biệt với những tiểu thư khác trong giới quyền quý. Con người vốn chỉ biết tuân thủ quy củ là Bùi Tịch, bắt đầu liên tục cùng cô ta mạo hiểm. Vào ngày sinh nhật tôi, hai cha con mãi chẳng thấy về nhà. Đến tận nửa đêm, Bùi Tri Ngư mới gửi cho tôi một tin nhắn thoại: "Con với ba đang ở trên trực thăng đó! Dì Ye bảo sẽ dẫn hai cha con đi nhảy dù!" Giọng đứa bé đầy phấn khích, xen lẫn trong hậu cảnh là tiếng cười khẽ đầy vui vẻ của Bùi Tịch. Tôi nghe đi nghe lại đoạn tin nhắn này, lặng im hồi lâu. Hôm sau, tôi tìm đến mẹ chồng. Tôi nói với bà, tôi muốn ly hôn.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0