Ám Muội Thích Sát

Chương 13

30/03/2025 17:12

Lễ nghi trong cung quả thực không phải thứ dành cho người học, ngay cả việc bưng chén nước cũng có đến tám trăm bước rườm rà.

Rốt cuộc cũng tiễn được mấy bà mụ đi, ta xoa cổ nhức mỏi, đẩy cửa bước ra.

Trước cửa đứng sẵn hai thị vệ, bộ dạng công tư phân minh:

"Vương phi có gì phân phó?"

Ta đáp: "Không có gì, chỉ muốn ra ngoài ngắm trăng."

Thị vệ vươn tay cản lại: "Vương gia có lệnh, mấy ngày này Vương phi không nên tùy tiện đi lại. Nếu có gì cần, xin cứ sai bảo bọn thuộc hạ."

Ta cau mày, đóng sầm cửa lại.

Ta bị giam lỏng rồi?

Không đúng, vì sao chứ? Dựa vào cái gì chứ?!

Hừ! Muốn nh/ốt ta ư, cũng phải xem ta là ai!

Cửa không ra được, vậy thì trèo cửa sổ!

Ta đẩy cửa sổ ra, ai ngờ lại bốn mắt nhìn nhau với hai thị vệ bên ngoài.

Khóe miệng gi/ật gi/ật, ta dùng sức đóng sầm cửa lại.

Cửa sổ cũng không xong? Được, vậy ta đi trên nóc nhà!

Bám vào xà nhà, ta vén ngói lên, gió lạnh lùa vào, hương vị tự do đây rồi!

"Vương phi có gì phân phó?"

Một giọng nói đột ngột vang lên ngay sát khe hở, suýt nữa làm ta ngã nhào xuống.

Ngẩng đầu nhìn lên, chính là tên thị vệ hôm trước bảo ta trông quen mắt.

Ta cười lạnh hai tiếng: "Ha ha, đêm nay trời thật đẹp."

Hắn điềm tĩnh đáp: "Vương phi, trên cao nguy hiểm, người hãy an tâm nghỉ ngơi. Nếu có gì cần, xin cứ phân phó."

Ta nhẹ nhàng nhảy xuống đất.

Được, đã nói có gì cần thì phân phó, vậy thì ta sẽ không khách sáo!

"Ta muốn ăn Linh Lung Túy Giải của Thiên Hương Các."

Món này ta thèm đã lâu, nhưng dù có tiền cũng m/ua không nổi.

Nghe đâu là món đặc biệt dành riêng cho hoàng thất, nhân gian khó mà có được.

Giờ đã nửa đêm, ta xem bọn họ đi đâu mà ki/ếm!

"Vương phi, xin đợi một lát."

Thị vệ nói xong, tiện tay đậy ngói lại giúp ta.

Không bao lâu sau, quả thực có người mang đến một hộp thức ăn.

Mở ra nhìn, bên trong là một con cua to cỡ cái bát, vỏ vàng óng ánh, tinh tế trong suốt, không khác gì lời kể của đám kể chuyện rong.

Ta cắn một miếng chân cua, quả nhiên mỹ vị nhân gian!

Làm Vương phi của Tiêu Thượng Hoài hình như cũng không tệ lắm, trước đây những thứ xa xỉ đều phải khao khát, giờ lại dễ dàng có được.

Không đúng! Ta là nam nhân, nếu bị hắn phát hiện chẳng phải sẽ bị ch/ém sao?!

Là một sát thủ chuyên nghiệp, sao có thể dễ dàng bị mỹ thực thu phục được!

Thôi thì tranh thủ mấy ngày này ăn nhiều một chút, đợi đến tân hôn rồi ra tay gi*t hắn cũng chưa muộn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2