Nắm Tay Đến Khi Bạc Đầu - Quỷ Tiên

P2 Chương 12

08/11/2024 15:42

56.

Ta tỉnh dậy trong một quán trọ ở kinh thành, Thang Vũ đang ngủ gà gật ở bên giường.

Mặc dù ki/ếm của Dụ Vưu đ/âm sâu nhưng không gây tổn thương nghiêm trọng. Sau một thời gian dưỡng b/ệnh, ta đã hồi phục gần như hoàn toàn.

Thang Vũ đã nhớ ra ta, ta không biết hắn ta nhớ ra từ lúc nào. Có lẽ là nhớ ra khi hắn ta đứng bên ngoài đền thờ của Xa Tiết, hắn ta nghiêng người chắn ánh nắng cho ta.

Ta vẫn cảm thấy áy náy, dẫu sao ta cũng đã xem một vị thần như hắn ta như một cái bóng thay thế lâu như vậy.

Ta lén lút rời khỏi quán trọ, một mình đi tới Thập Thương Các, nhờ Du Khải Hoài xóa bỏ trí nhớ của Thang Vũ có liên quan tới ta.

Du Khải Hoài đồng ý: “Được, chỉ cần sau này cô đừng gặp hắn nữa là được.”

Ta nhớ hắn từng nói, hắn là thương nhân thấy lợi quên nghĩa.

Vì vậy ta hỏi: “Không đổi đồ gì à?”

Du Khải Hoài dựa lưng vào ghế, gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn: “Không cần, ta n/ợ cô một mạng.”

“Là sao?”

Hắn lại hỏi ta một câu khác: “Có còn nhớ lần cô từng thấy Thang Vũ chiến đấu với chúng hồ tiên không?”

Ta gật đầu, nghe hắn nói tiếp:”Nếu như ta nói đó là vì Tô Linh Duyệt, cô có tin không?”

“Vì sao?”

“Bởi vì Thang Vũ không hiểu tại sao Tô Linh Duyệt lại có khế ước chủ tớ ký kết với hắn.”

“Ý gì, Tô Linh Duyệt và Thang Vũ có khế ước chủ tớ...”

Ta bỗng ngừng lại, nghĩ đến một loại khả năng đi/ên rồ cùng cực...

Du Khải Hoài ngược sáng, bật cười: “Sao nào, hàng giả mạo cũng biết thuật phân thân, cô cảm thấy ta không thể à?”

Ta đứng bật dậy: “Vì vậy ngươi là võ thần, Thang Vũ là phân thân của ngươi!”

“Thần thông đều ở trên người hắn, nói ta là phân thân của hắn cũng không sai.”

Du Khải Hoài nói rất thoải mái, giống hệt như đang đùa: “Thế nhưng Thang Vũ không nhớ ta, võ thần bị xóa ký ức khi đầu th/ai, ta cũng mới nhớ ra thân phận của mình gần đây.”

“Vậy nên ngươi đã gi*t Xa Tiết?”

Du Khải Hoài lắc đầu: “Đừng, đó là lựa chọn của chính hắn. Ta n/ợ cô, là mạng của cung nữ kia.”

“... Vì sao ngươi ngăn ta được sinh ra?”

“Bởi vì ta giáng thế theo lời thiên đạo, sợ cô điều tra được ta vẫn còn phân thân khác.”

“Vậy tại sao bây giờ lại nói cho ta biết?”

“Vì đã không còn quan trọng nữa, dù sao Thang Vũ cũng đã phi thăng, cho dù thiên đình biết được sự thật cũng sẽ giúp ta nói dối. Huống hồ gì Xa Tiết đã ch*t.”

Rất đúng, thật sự rất đúng. Thiên đình cần một võ thần Ki Thiên, cho dù thiên đạo nổi gi/ận cũng sẽ chỉ báo ứng lên người Thang Vũ.

Nhưng ta đã mất cả ngàn năm để luyện ra một viên trạch phách châu, làm sao Xa Tiết có thể ch*t, hắn chỉ là cần nghỉ ngơi một khoảng thời gian thôi.

Ta không hiểu sao lại cảm thấy uất ức thay cho Xa Tiết: “Không ngờ khi xưa Xa Tiết hy sinh cả mạng sống để ngăn lũ lại là đổi lấy cuộc sống tiêu dạo cho ngươi.”

Du Khải Hoài nghiêm túc hiếm có: “Vì vậy ta mới cảm kích hắn, giúp hắn thêu dệt một giấc mơ ảo. Ta cũng muốn cảm ơn thiên đế, nếu không phải ông già đó viết sai thiên thư, ta cũng sẽ không có thêm thời gian vạn năm để suy nghĩ về việc mình muốn trở thành ai, thực ra võ thần Ki Thiên sinh ra chính là để kiềm chế quy tắc.’

“Ngươi cũng nên c/ứu chúng sinh.”

“Đúng, nhưng các ngươi khiến ta thất vọng trước.”

“Dục niệm của các ngươi quá lớn, Thập Thương Các của ta càng làm càng lớn, không phải vì dục niệm của chúng sinh không bao giờ thỏa mãn hay sao? Các tiên nhân cũng là phương tiện cho d/ục v/ọng của con người, cũng có cầu, cũng không xin được...”

“Đợi đã, gì mà tiên là phương tiện cho d/ục v/ọng của con người?”

“Là con người tạo ra tiên.” Du Khải Hoài dựa lưng vào ghế, cười như không cười: “Cô không biết suy nghĩ có sức sáng tạo sao?”

Suy nghĩ có sức sáng tạo, vì vậy ý thức tập thể hiện thực hóa thực tại.

Ta lùi lại vài bước: “Đây là con đường nguyên bản ngươi tu luyện sao?”

“Nói ra thì không phải nữa.”

57.

Ta đi ra khỏi Thập Thương Các đã là chiều muộn.

Nhìn về phía chân trời màu cam, ta bỗng hiểu ra tại sao Du Khải Hoài thích hoa khôi.

Cuộc sống của hắn quá phức tạp, đối với hắn mà nói, tình yêu không thể khó khăn thêm nữa.

58.

Ta định cư ở nơi giao ranh giữa nhân và yêu giới, mở một quầy bói quẻ đoán mệnh.

Không ít tiểu yêu thích nghe ta kể chuyện, trong câu chuyện kỹ nữ cũng có thể tìm được người tốt, anh hùng luôn làm bạn với hoa tươi...

Xa Tiết ch*t vì n/ổ x/ác ở Biên Thành, ta chỉ có thể tìm được Tây Linh Thủy Kỳ, dùng trạch phách châu gom sức mạnh ký kết mà hắn để lại trên người Thủy Kỳ.

Hắn coi mạng sống của mười vạn dân chúng Biên thành như cỏ rác, nhưng lại để lại pháp lực cuối cùng cho một con quái vật ăn th!t.

Ta là người mệt mỏi, hai đời đều không thể gọi là lương thiện.

Người ta n/ợ có rất nhiều, đầu tiên là cung nữ nọ, thứ hai chính là Xa Tiết.

Trạch phách châu có thể giúp hắn tái sinh, mà trước khi hắn tỉnh dậy, ta phải trả lại cho hắn một thế giới không có lời nói dối.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5