Đinh Máu Trấn Quan

Chương 4

24/08/2025 19:19

Ngày hôm sau, tôi nhớ món kẹo của nhà sư, cố tình dậy từ rất sớm. Nhân lúc mẹ đang nấu bữa sáng, tôi lén vào phòng mẹ, lấy cây hành dưới gầm giường ra rồi phóng như bay đến chỗ hẹn với nhà sư.

Lúc tới nơi, nhà sư vẫn còn đang ngủ dưới đất. Tôi đẩy ông ta dậy, ngạc nhiên hỏi: "Đêm qua ông ngủ ở đây à?"

Nhà sư mơ màng dụi mắt: "Kẻ xuất gia vốn lấy trời làm chăn, đất làm giường."

Tôi đưa cây hành cho ông: "Hành đây, kẹo đâu?"

Nhà sư nhìn thấy cây hành trong tay tôi, sắc mặt đột nhiên tái đi, lẩm bẩm:

"Không chỉ là x/á/c thôi sao? Rốt cuộc là thứ gì..."

Lúc này tôi mới để ý, cây hành đêm qua còn xanh mướt, sau một đêm đã héo úa khác thường.

Nhà sư chăm chú nhìn tôi, gương mặt lộ vẻ nghiêm trọng: "Mẹ con không phải người."

Tôi lập tức nổi gi/ận, m/ắng thẳng vào mặt ông ta: "Mẹ ông mới không phải người! Sao ông cứ ch/ửi người ta hoài vậy?"

Lúc này nhà sư mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi: "Con đừng trách, lại là bần tăng nói không rõ. Ý bần tăng là... Có lẽ mẹ con không phải mẹ thật của con."

Thấy tôi không tin, nhà sư tiếp tục thuyết phục: "Bần tăng chưa từng thấy mẹ con, nhưng chỉ dựa vào suy đoán cũng biết được vài điều. Có phải mẹ con trẻ hơn nhiều so với người cùng tuổi, và tất cả đàn ông đến nhà con đều ch*t cả không?"

Tôi hồi tưởng lại, quả đúng thật. Nỗi sợ hãi bỗng lan ra khắp người tôi, trán tôi vã mồ hôi lạnh. Nhưng tôi vẫn cố chối: "Chỉ vậy mà ông bảo mẹ không phải mẹ con sao?"

Thấy tôi vẫn hoài nghi, nhà sư lấy một lá bùa vàng từ túi ra đưa cho tôi.

Ông ta nói: "Đêm khuya hôm nay, con hãy nhìn qua khe cửa xem mẹ con là gì. Đem lá bùa này dán lên người, khi đó mẹ con vừa không thấy vừa không cảm nhận được con."

Tôi nhìn lá bùa trong tay nhà sư, do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy.

Nhà sư thở phào khi thấy tôi nhận bùa rồi lại dặn dò: "Nhớ kỹ, nhất định phải dán bùa lên người. Không thì khi thứ kia phát hiện, con khó giữ được cái mạng nhỏ."

Tôi cúi đầu không nói, lòng rối bời. Mẹ không phải mẹ tôi thật sao? Nhưng bà ấy dịu dàng thế, tốt với tôi như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm