Tòa Nhà Quỷ Thay Da

Chương 1

13/07/2026 11:33

“Thay da? Ý ông là sao?”

Tôi không để tâm lắm, liền nhắn lại cho anh ta:

[Ông nội Trương Xảo à, giáo viên chỉ yêu cầu phụ huynh đổi tên hiển thị thành tên học sinh + số phòng phụ huynh để tiện liên lạc thôi. Nếu ông không biết cách làm, cháu có thể giúp ông!]

Không ngờ ông cụ gõ phím nhanh thật: [Tin tôi đi, người nhắn tin không phải giáo viên đâu, trong tòa nhà này có lẫn vào con q/uỷ họa bì đấy!]

Tôi đọc tin nhắn mà bật cười thành tiếng.

Bố mẹ Trương Xảo bận rộn công việc là một chuyện, nhưng cũng không thể để một ông lão không tỉnh táo đi cùng con cháu trong chuyến đi này chứ!

[Hay là để cháu giúp ông liên lạc với giáo viên khác nhé!]

[Liên lạc xong rồi, cô lo mà giữ mình, đừng có đổi tên hiển thị, cũng đừng dễ dàng mở cửa cho người lạ!]

Tôi thấy khó hiểu vô cùng, nhưng chuyện đổi tên hiển thị cũng chẳng gấp gáp gì…

Tôi đi cùng con gái Hy Hy tới tham gia trại hè thi đấu, mỗi học sinh được phép có một phụ huynh đi kèm trong suốt hành trình.

Nhà trường đã bao trọn một khách sạn nằm giữa vùng núi non phong cảnh hữu tình.

Để đảm bảo chất lượng học tập và nghỉ ngơi, mỗi người đều có phòng riêng. Học sinh ở tầng 2-3, còn phụ huynh ở tầng 4-5.

Trong thời gian thi đấu có những quy định nghiêm ngặt: Trừ trường hợp đặc biệt, học sinh và phụ huynh không được gặp nhau.

Điện thoại của phụ huynh không bị hạn chế, nhưng điện thoại của học sinh phải nộp vào 6 giờ sáng mỗi ngày và trả lại sau 12 giờ đêm.

Đây là chương trình huấn luyện khép kín hoàn toàn, điểm số thi đấu của học sinh là tổng hợp từ điểm sinh hoạt hàng ngày và điểm thi.

Hơn nữa, sự cạnh tranh vô cùng khốc liệt, ngay cả hành vi và mức độ phối hợp của phụ huynh cũng là một tiêu chí đá/nh giá.

Vì vậy, nếu tôi không đổi tên hiển thị theo yêu cầu, có thể sẽ khiến con bị trừ điểm!

Như vậy thì Hy Hy sẽ thua ngay từ vạch xuất phát mất!

Tôi quen mẹ Trương Xảo, nhưng chỉ mới gặp ông nội của cô bé vài lần. Bình thường nhìn ông cũng là một người sắc sảo, không giống người có vấn đề về th/ần ki/nh chút nào!

Tôi suy nghĩ một lúc rồi tìm WeChat của bố Đường Bác, một người bạn tốt khác của Hy Hy.

Tôi nhớ anh ta ở phòng 509 trên tầng cao nhất, anh ta cũng chưa đổi tên hiển thị.

[Bố Đường Bác, sao anh cũng chưa đổi tên hiển thị vậy, có phải anh nghe ngóng được chuyện gì không?]

Bố Đường Bác vốn không mấy khi trả lời tin nhắn, nhưng lần này lại rep ngay lập tức:

[Tôi vừa tắm xong, vẫn chưa kịp làm... Cô nghe lão già đó nói đúng không? Cô nghĩ mà xem, ông ta tung tin đồn nhảm nhí như vậy, chỉ cần khiến con nhà mình có lợi thế hơn người khác vài điểm ngay từ đầu thôi là cũng đủ lời rồi!]

Gừng càng già càng cay!

Ông lão đó lại có tâm cơ đến mức này sao?

Chuyện “q/uỷ họa bì” mà ông ta nói quả thực quá vô lý, tôi vẫn nên nhanh chóng đổi tên hiển thị thôi.

Ngay lúc đó, tôi đột nhiên nảy ra một vấn đề: Khách sạn này xây trong núi sâu, để bảo vệ hệ sinh thái, nước chỉ được cung cấp đến trước 10 giờ tối.

Vậy thì bố Đường Bác vừa nãy tắm bằng cách nào?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm