Hôm sau, tôi gọi điện cho mẹ.
Giọng mẹ tôi lười biếng: "Mẹ đang ngâm suối nước nóng ở Nhật Bản, sao thế con?"
"Bố dượng con vẫn bình thường mà, dạo trước ông ấy vừa ký một dự án lớn, mẹ cũng không hiểu lắm, chỉ biết ông ấy đã m/ua cho mẹ một căn biệt thự ở Tokyo."
Không đúng.
Hồi quang phản chiếu rồi!
Người ta trước khi phá sản thường sẽ đột nhiên hào phóng như vậy.
Tôi thấp thỏm bước vào phòng sách.
Tạ Cẩn Hành quay lưng về phía tôi, vẫn đang xem một tập tài liệu.
Thấy tôi đến, Tạ Cẩn Hành ngẩng đầu lên, trên mặt xẹt qua một tia lưu luyến cực nhanh.
?!
Trong đống tài liệu kia có dấu vết yêu đương của cậu ta sao?
"Sao vậy?" Tạ Cẩn Hành lên tiếng hỏi.
Tôi lấy hết dũng khí hỏi: "Dạo này anh vẫn ổn chứ?"
Tạ Cẩn Hành nhướng mày: "Như em thấy đấy, mọi thứ đều tốt."
Tôi xoa xoa hai tay, không dám hỏi thẳng xem nhà họ Tạ đã phá sản hay chưa.
Ai ngờ giây tiếp theo, Tạ Cẩn Hành bật cười nhẹ: "Bố anh bảo tuần sau anh đến dự họp hội đồng quản trị của công ty, coi như là bắt đầu để anh tiếp quản doanh nghiệp gia đình. Dạo này hơi nhiều việc, em đừng lo."
Tôi chưa từng nghe Tạ Cẩn Hành nói chuyện với giọng điệu dịu dàng đến thế.
Nhưng sao cậu ta biết tôi đang lo nhà họ Tạ phá sản nhỉ?
Trên mặt không khỏi có chút chột dạ, tôi vội vàng nói: "Vậy thì tốt rồi, em đi pha cà phê cho anh đây."