Đấu Phá Thương Khung

Chương 964: Tàn quyển

05/03/2025 11:57

Hiện ra tại trước mặt Tiêu Viêm là một thế giới Lôi điện, vô số lôi đình từ phía trên hư vô giống như thác nước đổ ầm ầm xuống, tiếng ầm ầm n/ổ mạnh kinh thiên động địa đó còn mang theo một luồng lôi yêu chi uy dày đặc.

Linh h/ồn lực lượng Tiêu Viêm vừa mới hiện diện tại bên trong thế giới Lôi điện này, đa phần Lôi diện giống như cảm ứng được gì đó, xoẹt một tiếng, c/ắt ngang trường không, bỗng nhiên phát ra quang mang, cơ hồ che kín toàn bộ bầu trời.

Quay mắt nhìn về phía Lôi điện đang bùng n/ổ ùn ùn kéo đến, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, hắn biết đó không phải là chân chính Lôi điện, mà là một ít linh h/ồn lực được lưu lại tại bên trong quyển trục biến hóa mà thành. Bạn đang đọc truyện tại https://truyenfull.vn - http://truyenfull.vn

"Phá!!"

Ngón tay điểm nhẹ vào hư không, một luồng linh h/ồn lực hùng h/ồn như gợn sóng, dọc theo thủ chỉ mà liên tục không ngừng bùng phát ra.

Linh h/ồn lực lượng lướt qua, vô số Lôi điện dữ dội lướt đến, nhất thời sụp đổ, hóa thành quang điểm màu bạc đầy trời, chợt từ từ hóa thành hư vô.

Một chỉ phá vỡ linh h/ồn lực được lưu lại trong quyển trục, lúc này Tiêu Viêm ánh mắt mới chậm rãi đảo qua mảnh không gian này, phóng nhãn, lộ ra vẻ ánh sáng màu bạc chói mắt, bên dưới hắn hiện ra một hồ nước màu bạc cực kỳ khổng lồ, trên bề mặt hồ nước Lôi điện như ngân xà chạy khắp mọi nơi, nhìn qua, bản thân nó giống như một Lôi Trì vậy.

Toàn bộ không gian, ngoại trừ Lôi Trì bên dưới ra, thì không có một vật nào khác, về phần cái gọi là Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, lại càng không có một chút liên quan tới nó cùng với tin tức.

Đem tầm mắt quét qua từng ngõ ngách không gian, cuối cùng đình chỉ tại bên trên Lôi Trì, Tiêu Viêm nhướng mày, trầm ngâm một lát, lại lần nữa đối Lôi Trì khẽ nhẹ một chút.

Linh h/ồn lực hùng h/ồn dữ dội phóng xuống, cuối cùng quét ngang toàn bộ Lôi Trì. Nhất thời, lôi quang lượn lờ như mây kia tức thì tiêu tán đi, mà theo lôi quang tiêu tán, hồ nước kia dần dần trở nên trong suốt và bóng loáng như gương.

Tiêu Viêm gắt gao chăm chú nhìn vào Lôi Trì đang trở nên trong suốt, một lát sau, trên mặt hồ yên lặng bổng nổi lên chút gợn sóng, mà ở chỗ gợn sóng dập dờn bồng bềnh kia, từng đạo lôi quang tựa như hợp thành một loại văn tự, từ từ hiện rõ ra.

Đứng ở trên không, Tiêu Viêm liếc mắt một cái tiếp tục xem, vừa vặn có thể đem những lôi quang văn tự này nhìn rõ ràng hơn, lập tức trong mắt nảy lên vẻ nét vui mừng, t/âm th/ần ngưng tụ, ánh mắt cẩn thận đ/á/nh giá những văn tự kia, đem chúng nó ch/ặt chẽ nhớ ở trong đầu.

Lôi quang văn tự tại trên mặt hồ cũng không nhiều, ước chừng trong vòng mười phút, đã bị Tiêu Viêm ghi nhớ vào trong đầu, mà khi hắn đem những nó nghiên c/ứu tổ hợp luyện tập sau, đôi mày lại lần nữa nhíu nhíu.

Những tin tức này, dựa theo phán đoán của Tiêu Viêm, quả thật là phương pháp tu luyện Tam Thiên Lôi Huyễn Thân là hàng thật, bất quá trình tự sắp xếp chữ lại cực kỳ hỗn lo/ạn, nhìn qua căn bản sẽ không thể hiểu được.

"Trầm Vân tại Phong Lôi Các địa vị không thấp, cho nên sẽ không giữ một quyển đấu kỹ giả tạo, nhưng vì sao ở trong này, căn bản là nhìn không tồn tại một cái gì gọi là phương pháp tu luyện? Hơn nữa nếu nhìn kỹ càng hơn, thì cảm giác được nó có phần thiếu hụt" Tiêu Viêm thấp giọng lẩm ba lẩm bẩm nói.

Trầm ngâm một lát, Tiêu Viêm lại lần nữa khép hờ đôi mắt, bắt đầu chậm rãi đem những tin tức hỗn độn tại trong đại n/ão sửa sang lại, tập hợp cho đến hoàn chỉnh, thì kéo dài gần một giờ đồng hồ.

Đợi đến khi Tiêu Viêm lần nữa mở hai mắt ra thì tia nghi hoặc trong mắt đã biến mất sạch sẽ, trải qua thời gian dài cẩn thận nghiên c/ứu như vậy, chân chính đã phát hiện ra một vài vấn đề, những tin tức này quả thật là phương pháp tu luyện Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, nhưng mà, là một bản không đầy đủ, chỉ là một phần nhỏ mà thôi, mà cái loại cảm giác thiếu hụt lúc trước kia chính là ở điểm này đây.

"Tam Thiên Lôi Huyễn Thân đã được phân chia thành mấy phần, mà ở trong tay Trầm Vân chỉ là một trong số đó, đáng tiếc a" Tiêu Viêm có chút tiếc nuối thở ra một hơi dài, bất quá ngẫm nghĩ lại điều này cũng bình thường thôi, là một vật chi bảo của Phong Lôi Các, Tam Thiên Lôi Huyễn Thân này làm sao có thể trực tiếp đặt ở trên một trưởng lão được, tách ra giữ từng người mà nói … đây thật ra là một phương thức an toàn nhất.

"Không biết còn lại mấy phần nhỉ, nếu có cơ hội, nhất định phải đem nó thu tới tay, ta nếu có thể đem Tam Thiên Lôi Huyễn Thân hợp thành đủ bộ và tu luyện thành công mà nói … tất nhiên ngày sau sẽ có trợ lực cực lớn" Tiêu Viêm khẽ thở dài một tiếng, lại lần nữa liếc mắt nhìn một mảnh thế giới Lôi điện này, lắc lắc đầu, thân hình dần dần trở nên mờ đi, một lát sau thì biết mất.

Theo Tiêu Viêm biến mất, thế giới Lôi điện này lại lần nữa trở nên cuồ/ng bạo tàn sát bừa bãi.

Trong sơn động, Tiêu Viêm từ từ mở hai mắt ra, nhìn quyển trục ánh sáng ngọc màu bạc ở trong tay, không khỏi cười khổ một tiếng, Địa giai cao cấp đấu kỹ, quả nhiên không phải thu tới tay dễ dàng gì, bất quá hoàn hảo, cũng không phải không có hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất cũng chiếm được một phần phương pháp tu luyện Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, theo hắn dự đoán, số phần còn lại có lẻ ở trên thân của những trưởng lão khác của Phong Lôi Các, ngày sau nếu có cơ hội, nói không chừng có thể nghĩ biện pháp thu vào tay.

Khẽ phù lên một tiếng, Tiêu Viêm đem quyển trục màu bạc thu vào trong U Hải nạp giới, sau đó t/âm th/ần rời khỏi chuyện này, hiện tại chuyện chính yếu nhất là đem cái gọi là Huyết lôi ấn ký trong cơ thể hóa giải tiêu trừ, bằng không đúng như lời nói của Trầm Vân, có thứ này chỉ dẫn, mặc kệ bản thân hắn ở nơi nào, đều bị cảm ứng được.

Khẽ thở ra một hơi, Tiêu Viêm liền bước vào trạng thái tu luyện, t/âm th/ần nhập vào trong thể nội, bắt đầu quét tấc tấc qua mỗi phân của thân thể.

Nhưng mà trải qua càn quét liên tục thậm chí là cho đến lúc kết thúc, nhất thời Tiêu Viên lộ vẻ kinh ngạc phát hiện, trong cơ thể cư nhiên không có phát hiện ra điểm dị thường nào, về phần cái gọi là Huyết lôi ấn ký kia, càng là không có nửa điểm hành tung.

"Không có khả năng sẽ không có, ta tận mắt nhìn thấy nó đi vào mà, Tiêu Viêm lầm bầm một tiếng, chợt trong lòng vừa động, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa theo kinh mạch mà vận chuyển, đột nhiên b/ắn ra lan tràn tới khắp ngõ ngách cơ thể.

Bên trong thân thể, hỏa diễm hừng hực th/iêu đ/ốt. Một lúc sau, rốt cục Tiêu Viêm cũng đã nhận ra được một tia khác thường truyền đến, t/âm th/ần vừa động, liền hiện ra tại nơi dị động được truyền tới.

Tại chỗ truyền ra dị động, là một nơi có một chút vắng vẻ, bất quá dưới Lưu Ly Liên Tâm Hỏa toàn lực tìm ki/ếm, như trước vẫn bị móc ra, nơi này là một chỗ ở trên đường kinh mạch, một đạo ấn ký màu bạc hơi có chút màu đỏ tươi, dưới sự th/iêu đ/ốt hỏa diễm, chính là lóe ra quang mang mỏng mang như ẩn như hiện

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
12 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối lương duyên vàng ngọc này, ta đập tan trước để tỏ lòng thành.

Chương 6
Ta với em họ thân thiết như chị em ruột thịt. Chỉ có một điều, nàng ta xem thường vị hôn phu của ta - Chu Việt Châu. Mỗi khi người khác khen ngợi Chu Việt Châu trước mặt ta, nàng lập tức nổi giận đùng đùng. "Tỷ tỷ của em xứng đáng với người tốt hơn hắn gấp vạn lần, Chu Việt Châu không xứng!" Ta nhiều lần hỏi nguyên do, nhưng nàng luôn ấp úng không nói. Mãi đến ngày Thượng Nguyên, Chu Việt Châu cầm trên tay chiếc đèn lồng hình thỏ, nhưng lại không đưa cho ta. Hắn cố ý giơ cao qua đầu ta, lắc lư trước mặt em họ: "Tiểu Pháo Trúc, gọi một tiếng Việt ca ca nào, bổn hầu sẽ thưởng cho ngươi chiếc đèn này!" Trường Ca tức giận rút đoản đao bên hông, đẩy hắn ra một bước: "Chu Việt Châu, ngươi có biết xấu hổ không hả? Chiếc đèn đó rõ ràng là tỷ tỷ ta thích! Nếu còn trơ trẽn, ta sẽ cạo sạch tóc ngươi!" Chu Việt Châu dựa vào thân pháp nhanh nhẹn, khéo léo né đòn, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo. Hai người đuổi nhau trên phố dài, lật nhào không ít hàng quán. Mấy vị công tử thế gia bên đường phe phẩy quạt gấp cười nói: "Tiểu hầu gia khéo đùa vừa phải thật, hôn thê đứng ngay bên cạnh mà hồn phiêu theo em họ mất rồi." "Ai bảo Mạnh đại tiểu thư hiền lành quá, nếu là ta thì sớm làm cho trời long đất lở rồi." Ta nhìn theo bóng họ xa dần. Không hề gây náo động, chỉ lặng lẽ quay lưng, một mình quay về nhà.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Vô Tận Chương 30
gió nam Chương 8