19.

Khi Thể ủy rời đi, cậu ta chống gậy mà bước.

Lau đi vết m á u vương trên khóe môi, cậu ta quay đầu lại nhìn tôi đầy c/ăm h/ận: "Mày chờ đó, tao về sẽ nói với Tiểu hầu gia rằng chính mày đã hại tao bị thương, nên không thể tiếp tục nghiên c/ứu hỏa dược!"

Tôi thong thả nói: "Từ lúc cậu bắt đầu chế tạo hỏa dược đến nay đã nửa tháng trôi qua, thế nhưng chẳng có chút thành quả nào. Cậu nghĩ trong lòng Tiểu hầu gia sẽ không nghi ngờ cậu sao?"

Thể ủy khựng lại.

Tôi lại nói: "Cậu đoán xem, nếu lúc này, tôi đem công thức hỏa dược dâng lên Tiểu hầu gia, vậy thì kết cục của cậu sẽ ra sao?"

"Liệu có chế* không nhỉ?"

Thể ủy cứng đờ người.

Cậu ta không cam lòng, liếc tôi một cái đầy đ/ộc địa, rồi vừa lăn vừa bò rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng cậu ta, khẽ cười.

Cậu ta không biết. Tôi đã chế tạo hỏa dược thành công rồi.

Tiêu thạch, lưu huỳnh, than củi được thêm vào theo tỷ lệ. Cộng thêm vụn sắt và đ/á vụn để tăng cường sát thương. Cho những vật liệu này vào vỏ sắt kín, thêm dây gai (dây gai được ngâm trong diêm tiêu) làm ngòi n/ổ. Thế là thành một quả b.o.m hoàn chỉnh.

Mọi nỗi sợ hãi đều bắt ng/uồn từ hỏa lực không đủ.

Giờ đây, tôi đã không còn sợ gì nữa rồi.

Ngày hôm sau, tôi âm thầm sai người trộn hỏa dược đã nghiên c/ứu xong của tôi vào chỗ của Thể ủy.

Từ ngoại ô vọng đến tiếng n/ổ "Ầm——".

Thể ủy và những người khác mặt mày lấm lem bụi khói, miệng há hốc kinh ngạc.

Sau cơn sửng sốt, một niềm vui sướng không thể tin nổi, vĩ đại bùng n/ổ.

"Chúng ta thành công rồi——!"

Họ vội vàng đi tìm Tiểu hầu gia, dâng lên công thức hỏa dược mà họ ngỡ là chính x/á/c.

Tiểu hầu gia giao công thức cho Quản gia, "Làm tốt lắm, thưởng."

Năm nam sinh tham gia chế tạo hỏa dược nhìn nhau, mừng rỡ như đi/ên.

Tiến độ chinh phục của họ lại tiến thêm một bước!

Thế nhưng Tiểu hầu gia lại đột nhiên sờ cằm, nhìn Thể ủy, đặt ra một câu hỏi, "Đầu óc ngươi phát triển kiểu gì vậy? Cũng khá thông minh đấy. Chi bằng cắ* đi cho ta xem thử."

20.

"Cái...?" Thể ủy trợn tròn mắt.

Mọi chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ.

D a o vung lên. Đ ầ u n g ư ờ i rơi xuống.

Phát ra tiếng "độp" nặng nề, nảy mấy cái trên mặt đất rồi lăn đi xa.

Tiểu hầu gia gh/ét bỏ đ/á nó đi, "Chậc, cái đ ầ u này cứng thật đấy, làm nứt cả sàn lưu ly của ta rồi. Nhìn kỹ lại, thì ra cũng chẳng khác đ ầ u n g ư ờ i bình thường là mấy nhỉ."

Cả phòng im lặng như tờ.

M á u tươi sền sệt chảy lênh láng trên sàn. Học ủy kiềm chế cơn buồn nôn, lấy lòng nói: "Hầu gia nói chí phải."

Tiểu hầu gia lại ra lệnh, sai người làm theo tỷ lệ để chế tạo hỏa dược, muốn tự mình thưởng thức.

Thế nhưng, vì lần thành công duy nhất của họ, hỏa dược đã bị ta tráo đổi.

Đương nhiên là, khi ngọn lửa được châm lên. Chẳng có gì xảy ra cả.

Mặt Tiểu hầu gia đen lại.

Mấy người còn lại tham gia chế tạo hỏa dược kinh hãi kêu lên: "Không thể nào! Rõ ràng trước đó đã thành công rồi mà!"

Tiểu hầu gia mặt mày âm trầm nói: "Kéo xuống, đ/á/nh chế* bằng gậy hết!

Cùng với tiếng "ting tong" của hệ thống. Từng ảnh đại diện của bạn học này nối tiếp ảnh đại diện của bạn học kia biến thành màu đen.

Cho đến cuối cùng, biến thành một câu: [Hiện tại còn 10 kẻ công lược sống sót, tổng giải thưởng: 210 triệu.]

Sau một thời gian dài, nhóm công lược hiếm hoi lại trở nên náo nhiệt.

[Trời ơi trời ơi, tiền thưởng chinh phục đã hơn 200 triệu rồi, mỗi người trung bình có thể chia được hai mươi triệu!]

[Đợi về thế giới hiện thực, đủ cho tôi sống ung dung cả đời rồi!]

Đương nhiên, cũng có người phàn nàn: [Các người quá lạnh lùng rồi, bạn học chế* mà chỉ lo tiền thưởng tiền thưởng!]

Lớp phó học tập đột ngột nói: [Giả vờ cái gì? Người khác chế*, chẳng phải cậu cũng là kẻ hưởng lợi sao? Hơn nữa nếu có người tiếp tục chế*, tiền thưởng sẽ còn nhiều hơn.]

[Phải có tầm nhìn xa.]

Có người hỏi: [Lớp phó học tập có ý gì? Chẳng lẽ cậu còn mong các bạn học khác nhanh chế* đi sao?]

Lớp phó học tập không trả lời nữa.

Nhưng cho đến tối hôm đó, các bạn học khác mới biết được kế hoạch mà lớp phó học tập và Học ủy đang ấp ủ.

Khi nghỉ ngơi buổi tối, Tiểu hầu gia nhớ lại chuyện ban ngày, thở dài nói: "Thật là hiếm lạ, dạo này kinh thành sao lại xuất hiện nhiều kỳ nhân dị sĩ đến vậy, ai nấy cũng tranh nhau chạy vào Hầu phủ."

"Phủ của ta, còn náo nhiệt hơn mười mấy năm qua."

Đúng lúc này, Học ủy đột nhiên quỳ xuống dập đầu. Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt cô ta đầy nghiêm trọng nói: "Tiểu hầu gia, nô tỳ muốn tố cáo những kẻ tâm hoài bất quỹ (có ý đồ bất chính) tiếp cận ngài."

"Bọn họ đều là kẻ công lược!!"

21.

"Kẻ công lược là gì?" Hầu gia hỏi.

"Là những kẻ thông qua việc tiếp xúc với Tiểu hầu gia ngài, có thể nhận được lợi ích do một thứ gọi là 'hệ thống' cung cấp!"

Sau khi Học ủy giải thích xong, Tiểu hầu gia suy nghĩ một lát, rồi lại hỏi: "Theo lời ngươi nói, những kẻ này vì để chinh phục ta, sẽ trăm phương ngàn kế lấy lòng ta. Vậy ta hà cớ gì mà không vui vẻ chấp nhận?"

Cùng với tiếng "Rầm——" trầm đục, sấm chớp x/é toạc màn đêm.

Học ủy từng chữ một nói: "Bởi vì ngài sẽ không thích người khác lén lút hưởng lợi từ mình. Càng sẽ không thích. Người khác chiếm tiện nghi từ mình."

Tiểu hầu gia nheo mắt lại.

Ngày hôm sau, Tiểu hầu gia bắt đầu một cuộc truy sát nhắm vào các kẻ công lược. Hắn cho người lục soát khắp Hầu phủ.

"Kẻ công lược sẽ có dấu hiệu đặc biệt của hệ thống trên cổ tay, các ngươi phải tìm ki/ếm kỹ lưỡng!"

Tiếng hệ thống liên tục vang lên.

[Hiện tại còn 9 kẻ chinh phục sống sót, tổng giải thưởng: 220 triệu.]

[Hiện tại còn 8 kẻ chinh phục sống sót, tổng giải thưởng: 230 triệu.]

[Hiện tại còn 7 kẻ chinh phục sống sót, tổng giải thưởng: 240 triệu.]

...

Trong khoảng thời gian này, Lớp phó môn Văn, nhờ vào việc đọc thơ, đã trở thành môn khách (khách quý) của Hầu phủ.

Vào đêm mưa bị bắt giữ này, cô ta vội vã chạy đến trước cửa tửu lầu của tôi. Áo quần ướt sũng, người đầy vẻ thảm hại, "Giang Du, c/ứu tôi!"

"Bọn họ muốn bắt tôi, cậu mau mở cửa, cho tôi vào đi!!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trên đầu quả tim

Chương 12
Tôi đã chọc giận Diêm Khắc rồi. Dỗ dành thế nào cũng không xong. Ngay cả khi cơ thể tôi không khỏe, anh cũng không còn lo lắng như trước kia nữa. Xuống tàu hỏa, tôi gọi điện cho anh: "Anh ơi, em đến Hải Thành khám tim, anh có thể đưa em đến bệnh viện không?" Diêm Khắc gắt giọng: "Bệnh tim của em đã khỏi lâu rồi mà. Diêm Lạc Đồng, đừng có giả vờ đáng thương nữa!" Lồng ngực truyền đến một cơn đau âm ỉ. Tôi lí nhí nói: "Chỉ là đi tái khám thôi." Anh cười lạnh một tiếng: "Được, vậy em cứ đợi đấy đi." Tôi ngoan ngoãn ngồi trong góc nhà ga… Cho đến khi nhịp tim dần ngừng đập, Diêm Khắc vẫn không đến…
544
4 Âm Vang Chương 8
5 Thiếu gia và tôi Chương 16.2

Mới cập nhật

Xem thêm