Khi tôi đến nơi ở của Thẩm Diên Văn, ông quản gia đã đứng chờ sẵn ngoài cửa từ sớm.
"Bác sĩ Tiểu Chúc, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Thiếu gia đợi cậu lâu lắm rồi."
Tôi cười gượng.
Cái cách xưng hô "thiếu gia" này nghe cổ lỗ sỉ quá.
"Đã cho anh ấy uống th/uốc chưa?"
Trong điện thoại, giọng Thẩm Diên Văn nghe rất tệ.
Quản gia không đáp, chỉ lẳng lặng dẫn đường.
Ông ta gõ cửa nhẹ: "Thiếu gia, bác sĩ Tiểu Chúc tới rồi."
Nói xong liền đi xuống lầu, nhanh nhẹn đến kinh ngạc.
Cánh cửa mở ra, ánh đèn hành lang chiếu lên gương mặt đỏ bừng của Thẩm Diên Văn.
"Sao giờ cậu mới tới?" Giọng anh khàn đặc, giống hệt một con chó nhỏ bị ướt mưa.
“Anh còn ổn không?”
"... Không ổn."
Giây tiếp theo, chú chó nhỏ hóa thành sói.
Một tay siết ch/ặt cổ tay tôi, tay kia luồn ra sau eo.
Cánh cửa sau lưng đóng sầm lại.
Những nụ hôn nóng bỏng dồn dập rơi xuống.
Không khí trở nên ngột ngạt bởi hơi thở hừng hực.
Ánh trăng lọt qua khe rèm, đổ xuống hai bóng hình quấn quýt lấy nhau...
Tôi mở mắt.
Trần nhà màu trắng ấm lạ lẫm.
Cánh tay dưới cổ tôi vừa cứng vừa nóng.
Tôi: ???
Tôi: !!!
Ch*t ti/ệt! Tôi bị Thẩm Diên Văn ngủ rồi!
Chạy!