Chín Giờ Ánh Trăng

Chương 2.

01/03/2026 01:10

Trước khi gặp Tống Vị, tôi không phải gay, cậu ấy cũng không.

Chúng tôi đều có cuộc đời thuận buồm xuôi gió của riêng mình.

Cho đến một buổi chiều nắng đẹp, cậu ấy chuyển trường đến lớp tôi.

Thiếu niên ôn hòa, mặc bộ đồ hiệu tôi chỉ từng thấy trên tivi, vừa đến đã khiến đám con gái trong lớp phấn khích không thôi.

Thầy giáo vẫn đang giới thiệu thành tích của cậu ấy: Thủ khoa đầu vào, giải nhất cuộc thi Toán cấp tỉnh.

Nghe thấy những điều này, đám phú nhị đại trong lớp cười cợt, ném cho tôi một tờ giấy:

[Quyến rũ nó.]

[Nắm tay một lần 500, hôn môi một lần 1000, lên giường, 2 vạn.]

Tôi không phải gay, nhưng vì vẻ ngoài thanh tú, đám thiếu gia nhà giàu cứ thích bắt tôi đi bẻ cong trai thẳng.

Nhìn đóa hoa cao lãnh ngã khỏi thần đàn, màn kịch như vậy bọn họ chơi mãi không chán.

Tôi gh/ét trò chơi này.

Nhưng, tôi cần số tiền này.

Và tôi cũng không dám đắc tội bọn họ.

Vì vậy tôi nắm ch/ặt tờ giấy, khi thầy giáo sắp xếp Tống Vị ngồi cạnh tôi, tôi nở một nụ cười thuần thục:

"Bạn học Tống giỏi quá. Kỳ thi Toán đó tôi cũng tham gia, tiếc là chỉ được giải nhì."

"Giải nhì cũng tốt lắm rồi."

Tống Vị lấy sách giáo khoa từ trong cặp ra:

"Đề thi đều có mẹo cả, nếu cậu không hiểu, sau này có thể hỏi tôi."

"Thế thì tốt quá, sau này phải làm phiền bạn học Tống nhiều rồi."

Nói xong, tôi đ/ấm nhẹ vai cậu ấy ra chiều nghĩa khí.

Bẻ cong mà, phải dùng hình hài đàn ông mới gọi là bẻ cong, chứ giả làm con gái thì còn gì thú vị nữa.

Nhìn thấy hành động của tôi, đám phú nhị đại phía sau gật đầu hài lòng.

Những ngày sau đó, ngày nào tôi cũng tìm cơ hội c/ưa cẩm Tống Vị.

Bám lấy cậu ấy giảng bài, khen ngợi cậu ấy, rồi mượn cơ hội sờ tay cậu ấy một chút.

Không biết có phải do Tống Vị quá thẳng hay không, mà dù tôi có thả thính cỡ nào, cậu ấy đều có thể lái bầu không khí ám muội về nẻo chính đạo.

Tôi bảo cậu ấy:

"A Vị, dạo này tay cậu có vẻ hơi khô."

Giây tiếp theo cậu ấy lôi từ trong cặp ra một tuýp kem dưỡng da tay:

"Đúng là hơi khô thật. Loại này dùng tốt lắm, cậu có muốn thử không?"

Tôi bảo môi cậu ấy hồng hồng, còn mềm mại hơn cả môi con gái.

Cậu ấy quẹt quẹt môi:

"Con gái khí ẩm trong người nặng, nên đôi khi màu môi sẽ đậm hơn."

"Nhưng mà Kỳ Nguyệt này, dạo này khí ẩm trong người cậu có vẻ cũng hơi nặng đấy, nhà tôi có trà ý dĩ, mai tôi mang cho cậu một ít."

Khí ẩm, cái con khỉ khô mà khí ẩm.

Tôi quay người, rủa thầm tên cậu ấy hai trăm lần.

Cứ tưởng sự nghiệp bẻ cong của tôi sẽ gặp Waterloo tại đây.

Không ngờ mọi chuyện lại có bước ngoặt vào tháng thứ ba Tống Vị chuyển đến.

Trong buổi lễ chào cờ tháng thứ ba, Tống Vị công khai từ chối thư tình của hoa khôi Hà Vi Vi trước mặt toàn trường, chiều hôm đó cậu ấy bị trùm trường Lưu Húc kéo vào nhà vệ sinh đ/á/nh cho thừa sống thiếu ch*t.

Thiếu niên con nhà gia giáo chỉ học đấu ki/ếm, nắm đ/ấm giơ lên cũng chỉ vừa đủ che chắn khuôn mặt mình.

Tôi nhìn vết thương trên người cậu ấy, giẫm lên ghế dạy dỗ cậu ấy như dạy một tên ngốc:

"Bị b/ắt n/ạt thì phải kêu lên, bị đ/á/nh thì phải đ/á/nh trả."

"Đánh không lại thì chơi đò/n hiểm hạ bộ, không biết à?"

Cậu ấy dựa người vào bàn học, nhìn cơn gi/ận bất chợt của tôi, cười nói:

"Không biết, bạn học tốt dạy tôi nhé?"

Cái này cũng không biết, phí phạm cái đầu thông minh kia rồi.

Đêm đó tôi dẫn Tống Vị đi lấy lại danh dự.

Loại c/ôn đ/ồ này, chỉ có bị đ/á/nh cho sợ mới nhớ đời.

Mỗi người một cây gậy, chặn ba đứa Lưu Húc trong hẻm nhỏ đ/á/nh cho khóc cha gọi mẹ.

Nhưng chiến thắng chỉ là ngắn ngủi, hôm sau Lưu Húc dẫn mười mấy người chặn đường chúng tôi.

Cứ lặp đi lặp lại mấy lần như thế, tôi giả vờ như không chịu nổi nữa, nằm vật ra đất hỏi Tống Vị:

"Hay là hai đứa mình giả làm gay đi."

"Được."

Ngoài dự đoán.

Không hề do dự chút nào.

Chương 2:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17