Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1444: Đêm đó dũng mãnh như thần

05/03/2025 12:00

Cho đến lúc này vì Ninh Tịch mà chuyện này mới được nhấc lên một lần nữa.

Mà lúc này thì sao...

Lục Đình Kiêu nhìn thằng em ng/u xuẩn nhà mình chả hiểu sao lại có chút... thấy hợp mắt...

"Anh Hai..." Lục Cảnh Lễ bị ánh mắt bất thường của anh Hai chiếu thẳng vào mình như thế thì có có chút sợ hãi: ""Khụ... anh đừng không nói gì mà... đừng dọa người như thế mà..."

Ngao! Toi đời rồi! Chắc anh Hai không định gi*t người diệt khẩu chứ?

Nếu không sao tự dưng ánh mắt lại dịu dàng thế? Chả lẽ đây là chút ôn nhu cuối cùng sao...

Lục Cảnh Lễ hoảng lo/ạn nói: "Anh Hai, thật ra thì em thấy dù cho Tiểu Tịch Tịch có biết chuyện này đi nữa, chắc cũng chẳng làm sao cả đâu! Tuy là chị ấy h/ận người năm đó đến độ muốn gi*t tên đó cơ mà nếu người đó là anh... thì chắc chắn sẽ không như vậy đâu... Chị ấy thích anh đến vậy cơ mà..."

Nghe vậy, ánh mắt của Lục Đình Kiêu hơi trầm xuống, cũng không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Trên thực tế thì chính bản thân Lục Đình Kiêu cũng đang tự an ủi bản thân mình như vậy.

Nhưng mà, Lục Cảnh Lễ không tận tai nghe thấy, không tận mắt chứng kiến bộ dạng tuyệt vọng của Ninh Tịch khi nhớ lại chuyện năm xưa...

Từng câu... từng câu một...

Giống như mũi d/ao rạ/ch từng vết thương sâu hoắm trong trái tim anh.

Đáng ch*t!

Năm đó lượng th/uốc mà Lục Cảnh Lễ bỏ quá lớn cho nên lúc mới đầu thì anh còn nhận biết được một chút, chỉ biết có một cô gái đi vào rồi chủ động mò sát vào gần anh. Cơ mà... những chuyện sau đó thì anh hoàn toàn không nhớ rõ...

Anh thế mà lại khiến Ninh Tịch bị đ/au đến sốt cao không dứt... thậm chí phải nằm trên giường hai tháng...

Lục Đình Kiêu thật sự không dám nghĩ tiếp...

Ninh Tịch vẫn luôn nói anh là ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời của cô, nhưng mà chỉ trong nháy mắt anh lại trở thành ng/uồn gốc của hết thảy mọi sự đen tối trong đời cô.

Làm sao anh có thể cho cô biết sự thật tà/n nh/ẫn này?

Sau khi cô biết thì sẽ phản ứng thế nào?

Ngay cả một người lăn lộn trên thương trường, bày mưu lập kế đến xuất thần nhập hóa cũng không thể đoán được kết quả của chuyện này. Anh càng không cách nào dự liệu được bản thân có chịu nổi kết quả như vậy hay không.

Lục Cảnh Lễ là ai chứ, anh ta đảo mắt nhìn một vòng thì đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, vì thế khuôn mặt đẹp trai kia bắt đầu đỏ lên rồi nhăn nhó nói: "Khụ khụ... anh Hai... có phải... có phải cái đêm năm năm trước... anh quá dũng mãnh... làm Tiểu Tịch Tịch hơi thảm... cho nên không dám nói ra..."

Vừa dứt lời thì một ánh mắt lạnh như gió tuyết nơi Bắc Cực xông tới.

Mẹ ơi!

Lục Cảnh Lễ lập tức run lẩy bẩy, im lặng thật lâu mới lộ cái mặt đưa đám ra nói: "Được rồi được rồi... là em sai rồi... em không nên cho anh uống nhiều th/uốc như vậy... nhưng mà lúc bình thường anh cứ lạnh lùng như thế... nên em mới bị ba mẹ ép đến đường cùng... em cũng hết cách."

Lục Đình Kiêu nhìn đi nhìn lại tờ giấy giám định, vùng giữa hai lông mày y như trời đông giá rét, không biết qua bao lâu mới lên tiếng: "Anh sẽ nói cho cô ấy nhưng không phải bây giờ, chờ chuyện này điều tra xong toàn bộ đã."

Tại sao người năm ấy lại là Ninh Tịch, tại sao đứa bé bị nói là đã ch*t kia lại thành Tiểu Bảo... trung gian chuyện này... nhất định là có người biết rõ mọi chuyện...

Dĩ nhiên chuyện quan trọng hơn là, hiện giờ chính là thời điểm qu/an h/ệ tình cảm của hai người đang ở giai đoạn ngọt ngào nhất, tự dưng chẳng hề báo trước mà bị một chuyện thế này đ/ập xuống thì chính Lục Đình Kiêu cũng không chuẩn bị kịp tâm lí. Làm sao mà nói cho cô biết được, tất nhiên phải đợi tất cả mọi việc nắm chắc trong lòng bàn tay đã…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14