Tôi không biết tối qua mình đã uống bao nhiêu, chỉ biết lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm truyền nước trong bệ/nh viện.
"Làm phiền mày rồi." Tôi áy náy nhìn con bạn thân đang ngủ gật bên cạnh giường.
Nó xoa xoa cổ: "Chuyện nhỏ, truyền xong là về được rồi, về ngủ một giấc, tắm rửa sạch sẽ, tao mời mày ăn bữa thịnh soạn, rồi tìm cho mày mười anh người mẫu."
Tôi cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu, tao không có tâm trạng."
Con bạn thân ngập ngừng, kéo dài giọng: "Cái đó... tối qua, tao có gọi cho Tần Sở Diệc."
Tôi gi/ật mình, ngồi bật dậy, đầu óc choáng váng: "Mày gọi cho ảnh làm gì?"
"Thì tao muốn tác hợp cho hai người, nhưng mà, ảnh nói ảnh không tiện." Con bạn thân vẻ mặt hối h/ận, rõ ràng cũng cảm thấy mình có lòng tốt làm hỏng việc.
Tôi ngây ngẩn ngồi đó, kim tiêm trên mu bàn tay vô tình bị gi/ật ra, kéo theo một vệt m/áu.
"Đến nửa đêm mà ảnh còn không tiện rồi, mày cũng nên thử tìm bạn mới đi." Con bạn thân nhỏ giọng khuyên tôi.
Tôi đáp lại một tiếng đầy tê tái.
Không ai có thể mãi sống trong quá khứ.
Đều phải nhìn về phía trước thôi.
Một tháng sau, tôi được mời tham dự một bữa tiệc tối, Tần Sở Diệc cũng có mặt.
Tôi lại, lại uống say.
Hậu quả...