Đồng hồ trên góc màn hình điện thoại hiển thị 2:17 chiều.
Lâm Nhã ngồi im trên sofa, đôi tay khẽ run nhưng gương mặt cô lạnh như đ/á.
Không phải vì sợ. Không phải vì bất ngờ.
Cô run vì cơn gi/ận đang nén ch/ặt trong lồng ng/ực, cứng đến mức tưởng chừng có thể vỡ xươ/ng sườn.
Trên màn hình ứng dụng camera giám sát, hình ảnh phòng khách hiện ra rõ nét.
Bà Vương Tú Anh — mẹ chồng cô — đang rón rén bước vào nhà bằng chìa khóa dự phòng.
Bà đứng yên gần nửa phút, đầu ngó sang phòng ngủ, lắng nghe tiếng động.
Không có gì.
Lâm Nhã đang "ngủ trưa" — hoặc ít nhất bà nghĩ vậy.
X/á/c nhận an toàn, bà tiến thẳng tới tủ ăn ở góc phòng khách.
Cánh tủ mở ra.
Hộp sữa ngoại nhập màu trắng xanh nằm ngay hàng đầu, logo in bằng chữ Đức, giá 700 tệ một hộp.
Loại sữa mà Lâm Nhã đã mất hơn hai tuần nghiên c/ứu, trao đổi với bác sĩ Lý Tĩnh, rồi đặt m/ua từ đại lý chính hãng để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Tiểu Vũ — đứa con trai bốn tháng tuổi của cô.
Bà Tú Anh không dùng thìa đong sữa tiêu chuẩn đặt sẵn trên nắp hộp.
Bà rút từ trong tạp dề ra một chiếc muôi inox múc canh, loại dùng để xúc súp, mỗi muôi chứa khoảng năm mươi gram bột.
Rồi bà bắt đầu múc.
Từng muôi, từng muôi một, đổ vào một hộp nhựa rỗng bà mang theo.
Lâm Nhã đếm thầm.
Một. Hai. Ba. Bốn.
Sau muôi thứ tám, bà dừng tay, cầm điện thoại lên nghe cuộc gọi đến.
Âm lượng bà để khá to, và camera có cả micro — Lâm Nhã nghe rõ từng chữ.
"Lấy được rồi, lấy được rồi! Chỗ này đủ cho Lạc Lạc uống nửa tháng."
Giọng bà đắc ý, nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một việc trọng đại.
"Con vợ ngốc của thằng Hạo đang ngủ trưa chẳng biết gì đâu. Sữa ngoại 700 tệ một hộp, mẹ không có tiền m/ua."
"Con bé Lạc Lạc sữa ít mà cứ phải uống đắt tiền thế, tội nghiệp."
Lâm Nhã nhấn nút tạm dừng.
Cô đặt điện thoại xuống đùi, ngồi yên một lúc.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều vàng nhạt đổ lên ban công nơi chậu hoa nhỏ cô trồng hồi mới về làm dâu vẫn còn sống.
Tiểu Vũ đang ngủ trong phòng, tiếng thở đều đặn bình yên truyền qua máy theo dõi đặt trên bàn cà phê.
Thằng bé khỏe. Cô vẫn còn kiểm soát được tình hình.
Lâm Nhã mở trang web m/ua sắm, thêm vào giỏ hàng sáu hộp sữa nhập khẩu đặc biệt, loại 288 tệ một hộp.
Đây không phải loại đang dùng cho Tiểu Vũ, mà là một loại khác, bao bì gần giống nhưng công thức hoàn toàn khác.
Cô x/á/c nhận đơn hàng, chọn giao trong hai ngày.
Rồi cô đứng dậy, vào bếp pha một ly trà, và đợi.
Đêm hôm sau, Chu Hạo về nhà lúc mười một giờ.
Anh bỏ cặp xuống sàn, kéo lỏng cà vạt, ngồi phịch xuống cạnh vợ với vẻ mặt mệt mỏi của người đàn ông vừa trải qua một ngày làm việc dài.
"Dạo này Lạc Lạc uống sữa có vẻ không hợp," anh nói, giọng thoáng lo lắng nhưng mang âm điệu của người đang dẫn dắt vào một điều khác.
"Cứ bị tiêu chảy liên tục. Chị Lệ Lệ lo lắm."
Lâm Nhã không nhìn anh.
Cô đang cuộn một sợi len không có lý do gì đặc biệt.
"Sữa của Tiểu Vũ dạo này tiêu hao nhanh hơn cả uống nước."
Câu nói buông ra nhẹ tênh, nhưng đủ sắc để c/ắt vào không khí.
Chu Hạo mặt cứng lại.
"Em có ý gì? Em nghi ngờ mẹ à?"
"Mẹ lớn tuổi rồi, thỉnh thoảng sang nhà thăm cháu cũng bình thường. Em là người một nhà thì đừng tính toán chi li vài hộp sữa."
"Đây không phải vấn đề tính toán." Lần này Lâm Nhã mới quay sang nhìn anh.
"Đây là vấn đề ranh giới cơ bản và sự tôn trọng."
"Tôi dùng tiền lương của tôi m/ua sữa cho con tôi. Bố mẹ tôi gửi tiền để tôi m/ua đồ cho cháu."
"Không ai có quyền tự ý lấy mà không hỏi, kể cả mẹ anh."
"Anh không tin mẹ làm vậy!"
"Anh không cần tin. Nhưng anh có thể đặt câu hỏi."
Chu Hạo đứng bật dậy, giọng lên cao hơn.
"Em thật sự ích kỷ, Nhã ơi. Lạc Lạc là cháu, Tiểu Vũ cũng là cháu."
"Gia đình là một thể, sao em cứ phải vẽ ranh giới?"
Anh bỏ vào phòng, đóng cửa lại.
Lâm Nhã ngồi yên, nhìn ra ban công.
Nắng đã tắt lâu rồi.
Ngoài kia chỉ còn màu đêm và những ô đèn vàng lác đ/á/c từ các nhà hàng xóm.
Cô đứng dậy, vào phòng Tiểu Vũ.
Nhấc con lên, ôm vào lòng dù con đang ngủ say.
Đứa bé khẽ mút môi, hai tay nắm lại rồi duỗi ra trong giấc ngủ.
Lâm Nhã áp má vào mái tóc thơm mùi sữa của con.
Cô không khóc.
Cô đang tính toán.
Hai ngày sau, gói hàng sáu hộp được giao đến.
Bao bì in toàn tiếng Đức, và duy nhất một dòng tiếng Trung nhỏ ở mặt sau:
Sữa bột công thức dùng cho mục đích y tế đặc biệt — chỉ sử dụng theo chỉ định của bác sĩ.
Lâm Nhã mang số sữa còn dư trong hộp cũ — đúng loại đã gây tiêu chảy cho Lạc Lạc — cất vào ngăn tủ phía trong.
Rồi cô đặt hộp sữa cũ đó, giờ chỉ còn vài muôi bột dưới đáy, ngay ngắn trở lại trên tủ ăn.
Đúng chỗ cũ. Đúng vị trí cũ.
Như một cái bẫy được đặt sẵn, kiên nhẫn chờ đợi.
Camera vẫn chạy. Pin dự phòng đã được thay mới.
Ba ngày sau, bà Tú Anh trở lại.
Lần này bà tự tin hơn, bước nhanh hơn, và dùng chiếc muôi inox quen thuộc cạo sạch sành sanh từng hạt bột cuối cùng còn bám dưới đáy hộp, không bỏ sót một gram nào.
Lâm Nhã xem lại đoạn camera buổi tối, lưu file cẩn thận, sao lưu lên ba thiết bị khác nhau.
Rồi cô gọi điện cho bác sĩ Lý Tĩnh.
"Lý Tĩnh, tao cần mày giúp một việc. Có thể là trong vài tuần tới."
Cô dừng lại, nhìn Tiểu Vũ đang nằm đạp chân trên tấm thảm chơi.
"Liên quan đến một đứa trẻ bị bệ/nh mà gia đình chưa biết."
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi bác sĩ Lý trả lời gọn: "Mày cứ gọi khi cần."
Lâm Nhã gác máy.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đang chuyển dần sang màu xám trước cơn mưa.
Cô nhìn những giọt nước bắt đầu lăn dọc theo ô kính, mỗi giọt tự tìm đường đi của riêng mình, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Cô chưa hành động gì cả.
Nhưng cô cũng chưa cần — bởi vì sự thật, một khi đã được gieo xuống, tự nó sẽ tìm cách mọc lên.
Điều Lâm Nhã chưa biết lúc đó là: sự thật sẽ mọc lên theo một cách không ai trong gia đình họ Chu có thể tưởng tượng nổi.
Và nó sẽ đến vào một buổi sáng thứ Bảy, qua tiếng đ/ập cửa như muốn phá tan cả căn nhà.