Cho dù biết phía sau con người này là sự nguy hiểm và q/uỷ quyệt, nụ cười cũng giấu d/ao, sâu không thấy đáy như vực thẳm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ vạn kiếp bất phục.

Tôi vẫn không khỏi mềm lòng.

Nếu nói tôi mê mẩn vẻ ngoài của hắn thì cũng không hoàn toàn đúng.

Trước khi xuyên sách, đám anh em của tôi người này còn đẹp trai tuấn tú hơn người kia, gom lại thành một nhóm là có thể trực tiếp debut làm thần tượng. Vậy mà tôi cũng chưa từng có suy nghĩ gì với bọn họ.

Nếu bọn họ dám nuôi mấy thứ linh tinh này...

Tôi thử tưởng tượng một chút.

Tôi tuyệt đối sẽ tống cả người lẫn côn trùng của bọn họ ra ngoài, vứt sạch tất cả những thứ họ từng chạm vào, sau đó còn phải khử trùng toàn bộ căn nhà 360 độ.

Thế mà tại sao cứ đến Kỳ Hành, tôi lại liên tục phá lệ?

……

Thôi.

Nghĩ không thông thì tôi cũng chẳng buồn nghĩ nữa.

Tôi khép mắt, cân nhắc một hồi.

Chỉ là một con rắn thôi mà, ngoại hình cũng không đến nỗi khó coi. Cho nó vào nhà cũng không phải không được...

Hơn nữa, một hai ngày nữa dữ liệu cơ thể ban đầu của tôi sẽ truyền sang hoàn tất. Đến lúc đó, cho dù có bị cắn bao nhiêu phát cũng chẳng ch*t được...

Hệ thống, kẻ nh.ạy cả.m nhất với sự thay đổi cảm xúc của tôi: 【……】

【Đêm đó cậu cũng thế. Biết rõ Kỳ Hành nguy hiểm, nhưng vẫn dung túng hắn. Kết quả là bị hắn lật qua lật lại “xào” cả đêm.】

【Cậu còn nói cậu không thích hắn à?! Đến zombie còn chẳng thèm gặm cái bộ n/ão yêu đương của cậu!】

Tôi: 【……】

Tôi cưỡ/ng ch/ế tắt tiếng hệ thống, nói với Kỳ Hành:

“Được thì được, nhưng phải đợi một hai ngày.”

Kỳ Hành tuy không hiểu tại sao còn phải đợi thêm một hai ngày, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:

“Được.”

Tôi: “Cậu một mình đến Kinh Thị, tiền trên người có đủ dùng không?”

Kỳ Hành làm ra vẻ khó xử:

“Thật ra... thật ra em...”

Tôi tưởng hắn không có tiền, bèn bảo hắn gửi số tài khoản ngân hàng qua đây.

Kỳ Hành vui vẻ gửi sang:

“Vợ định cho em tiền tiêu vặt à?”

Tôi chuyển cho hắn năm triệu tệ.

Kỳ Hành kinh ngạc nhìn số dư trong tài khoản:

“Hả? Nhiều vậy sao?”

Hệ thống cưỡ/ng ch/ế khởi động lại, đ/au đớn lên án:

【...Cái bộ n/ão yêu đương của cậu hết c/ứu rồi!】

Tôi mặc kệ hệ thống, khó hiểu hỏi:

“Nhiều lắm à?”

Bình thường tôi cũng phải chu cấp cho mấy người anh em đang thất nghiệp chán đời, toàn chuyển vài triệu, vài triệu cho họ.

Dù sao với năng lực của tôi, tiền là thứ dễ ki/ếm nhất. Bản thân tôi cũng chẳng tiêu hết được.

Hệ thống: 【……】

Kỳ Hành nghiêm túc nói:

“Nhiều quá rồi. Thật ra em có tiền, rất nhiều tiền.”

Hệ thống tức tối:

【Hắn là thiếu chủ Miêu Cương đấy! Sao có thể không có tiền được! Chỉ riêng dựa vào đủ loại thuật cổ, hắn đã ki/ếm được một gia tài kếch xù, còn là khách quý của không ít nhân vật quyền thế. Chưa kể trong tộc hắn còn có đủ loại cổ vật, đ/á quý, vàng bạc do tổ tiên truyền lại. Nói không chừng nhà hắn còn giàu hơn nhà cậu!】

Tôi:

“Cậu có tiền là chuyện của cậu, tôi cho tiền là chuyện của tôi.”

Kỳ Hành dính lấy tôi, sáp tới hôn nhẹ lên vành tai, cười tủm tỉm:

“Cảm ơn Thịnh ca, Thịnh ca tốt quá.”

Tai tôi hơi đỏ, khóe môi khẽ cong lên một chút.

10

Hai ngày sau.

Sáng sớm, tôi vừa đá/nh răng rửa mặt xong.

Liền nghe hệ thống nói:

【Xin ký chủ chú ý, dữ liệu cơ thể ban đầu chuẩn bị truyền hoàn tất. 98%... 99%... 100%!】

Tôi sờ lên bụng.

Đường nét cơ bụng đã hiện rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm