Anh Ấy Lớn Hơn Tôi 9 Tuổi

Chương 11

09/06/2026 02:46

Sau khi bị mẹ đẩy đi m/ua đồ, lúc tôi trở về trời đã gần tối hẳn.

Ánh đèn vàng trong nhà hắt ra ngoài hiên, mùi thức ăn nóng hổi cũng theo gió bay ra tận cổng khiến bụng tôi vô thức réo lên vài tiếng.

Tôi vừa thay giày bước vào đã nghe thấy tiếng mẹ cười vọng ra từ phòng bếp.

“…Không ngờ mấy năm không gặp mà tay nghề của em còn khá hơn trước đó.”

Tôi ngẩn người một chút rồi theo bản năng nhìn sang.

Tạ Trình đang đứng trong bếp phụ mẹ nấu ăn.

Anh mặc chiếc tạp dề cũ của nhà tôi, tay áo xắn lên tới khuỷu tay, động tác c/ắt rau vô cùng thuần thục. Hơi nước nóng bốc lên làm đường nét gương mặt anh trở nên mềm mại hơn hẳn lúc ở đám tang.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng có cảm giác như mấy năm chia xa chưa từng tồn tại.

Giống như anh vẫn luôn ở đây.

Vẫn là người thanh niên từng đứng trong tiệm sửa xe cười xoa đầu tôi năm nào.

Tạ Trình nghe tiếng động nên quay đầu nhìn sang.

Ánh mắt anh chạm vào tôi vài giây rồi rất tự nhiên hỏi:

“Về rồi à?”

Tôi “ừm” một tiếng, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng khóe môi vẫn không nhịn được cong lên đôi chút.

Bữa cơm hôm đó hiếm khi náo nhiệt đến vậy.

Cha tôi vừa uống chút rư/ợu đã bắt đầu nói nhiều hơn bình thường, liên tục hỏi chuyện Tạ Trình mấy năm qua sống thế nào.

“Giờ em làm công việc gì rồi?” Cha tôi gắp thức ăn vào bát anh rồi thuận miệng hỏi.

Tạ Trình khựng lại một chút mới đáp:

“Cũng không cố định ạ.” Anh cười nhạt: “Ai thuê gì thì làm nấy thôi.”

“Cực lắm không?”

“Cũng quen rồi.”

Anh nói rất nhẹ nhàng, giống như những năm tháng bôn ba ấy chẳng đáng nhắc tới.

Mẹ tôi nghe vậy thì thở dài.

“Em đúng là chịu khổ từ nhỏ.”

Cha tôi lại bật cười, quay sang chỉ tôi:

“Không giống thằng nhóc nhà anh.”

“Ngày xưa lúc biết em đi, nó còn trốn trong phòng khóc nữa cơ.”

Tôi lập tức sặc nước.

“Mẹ!” Tôi quay phắt sang nhìn ông đầy cảnh cáo: “Cha nói linh tinh cái gì vậy?”

Mẹ tôi cũng cười theo:

“Có gì đâu mà ngại? Hồi đó con còn hỏi mẹ suốt xem Tạ Trình có quay lại không.”

Tai tôi nóng bừng lên.

Tôi theo bản năng liếc sang Tạ Trình thì phát hiện anh đang nhìn mình.

Khóe môi anh cong lên rất khẽ.

Là kiểu cười dịu dàng mà tôi đã rất lâu rồi không được nhìn thấy.

Không hiểu vì sao, chỉ một nụ cười như vậy thôi cũng đủ khiến tim tôi đ/ập nhanh hơn vài nhịp.

Không khí trên bàn ăn dần trở nên hòa thuận hơn hẳn.

Cha mẹ tôi kể đủ thứ chuyện linh tinh trong xóm, còn Tạ Trình thì ngồi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp vài câu. Nhưng tôi có thể nhìn ra tâm trạng anh đã tốt hơn lúc chiều rất nhiều.

Ăn gần xong, cha tôi mới chợt nhớ ra gì đó.

“À đúng rồi.” Ông đặt chén xuống: “Giờ em có dự định gì tiếp theo chưa?”

Không khí trên bàn hơi chững lại vài giây.

Tạ Trình im lặng một chút rồi mới thấp giọng đáp:

“Chắc em sẽ ki/ếm ít việc làm ở đây trước ạ.”

Tôi đang cúi đầu ăn cơm thì bất giác dừng lại.

Ngay sau đó, anh lại ngập ngừng bổ sung thêm một câu:

“…Chỉ khoảng một năm thôi.”

Khóe môi tôi lập tức cứng lại.

Niềm vui ban nãy giống như bị ai đó dội cho một gáo nước lạnh, trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.

Tôi siết ch/ặt đôi đũa trong tay.

Thì ra… anh vẫn muốn đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Tham Lam Chương 12
5 Mất Nét Chương 10.
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm

Chọn suất cơm cao cấp 88 tệ cho kỳ thi đại học

Chương 10
Nửa tiếng trước khi kỳ thi đại học bắt đầu, lớp trưởng đột nhiên thông báo trước mặt mọi người: “Cơm nhà cậu chỉ có 15 tệ một suất, rẻ quá. Bố tớ đã đặt suất ăn cao cấp của khách sạn 5 sao cho mọi người rồi, 88 tệ một suất. Cậu bảo bố mẹ cậu trưa nay đừng mang cơm tới nữa.” Nhưng tôi đâu có mang điện thoại theo người, làm sao kịp báo cho bố mẹ? Để chuẩn bị suất ăn cho các sĩ tử, bố mẹ tôi đã đặc biệt đóng cửa nhà hàng, huy động hơn ba mươi nhân viên trong quán tập trung chuẩn bị suất ăn, thậm chí còn tạm ngừng kinh doanh suốt ba ngày. Tổng cộng hơn hai trăm suất ăn đã được đặt trước cho cả khối. Vậy mà giờ cô ta nói hủy là hủy. Buổi trưa, bố mẹ tôi đúng giờ mang cơm đến cổng trường. Nhưng không một ai bước lên nhận suất ăn. Nhìn ánh mắt né tránh của các bạn học, lòng tôi lạnh ngắt. Họ ôm những hộp cơm tinh xảo giá 88 tệ một suất, ăn ngon lành: “Đời người chỉ có một lần thi đại học, không ăn cơm 88 tệ một suất thì có lỗi với chính mình quá!” Đến buổi chiều, trong phòng thi, từng gương mặt quen thuộc lần lượt bị tiêu chảy, nôn ói... 01
Hiện đại
Vườn Trường
0