Sau khi bị mẹ đẩy đi m/ua đồ, lúc tôi trở về trời đã gần tối hẳn.
Ánh đèn vàng trong nhà hắt ra ngoài hiên, mùi thức ăn nóng hổi cũng theo gió bay ra tận cổng khiến bụng tôi vô thức réo lên vài tiếng.
Tôi vừa thay giày bước vào đã nghe thấy tiếng mẹ cười vọng ra từ phòng bếp.
“…Không ngờ mấy năm không gặp mà tay nghề của em còn khá hơn trước đó.”
Tôi ngẩn người một chút rồi theo bản năng nhìn sang.
Tạ Trình đang đứng trong bếp phụ mẹ nấu ăn.
Anh mặc chiếc tạp dề cũ của nhà tôi, tay áo xắn lên tới khuỷu tay, động tác c/ắt rau vô cùng thuần thục. Hơi nước nóng bốc lên làm đường nét gương mặt anh trở nên mềm mại hơn hẳn lúc ở đám tang.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng có cảm giác như mấy năm chia xa chưa từng tồn tại.
Giống như anh vẫn luôn ở đây.
Vẫn là người thanh niên từng đứng trong tiệm sửa xe cười xoa đầu tôi năm nào.
Tạ Trình nghe tiếng động nên quay đầu nhìn sang.
Ánh mắt anh chạm vào tôi vài giây rồi rất tự nhiên hỏi:
“Về rồi à?”
Tôi “ừm” một tiếng, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng khóe môi vẫn không nhịn được cong lên đôi chút.
Bữa cơm hôm đó hiếm khi náo nhiệt đến vậy.
Cha tôi vừa uống chút rư/ợu đã bắt đầu nói nhiều hơn bình thường, liên tục hỏi chuyện Tạ Trình mấy năm qua sống thế nào.
“Giờ em làm công việc gì rồi?” Cha tôi gắp thức ăn vào bát anh rồi thuận miệng hỏi.
Tạ Trình khựng lại một chút mới đáp:
“Cũng không cố định ạ.” Anh cười nhạt: “Ai thuê gì thì làm nấy thôi.”
“Cực lắm không?”
“Cũng quen rồi.”
Anh nói rất nhẹ nhàng, giống như những năm tháng bôn ba ấy chẳng đáng nhắc tới.
Mẹ tôi nghe vậy thì thở dài.
“Em đúng là chịu khổ từ nhỏ.”
Cha tôi lại bật cười, quay sang chỉ tôi:
“Không giống thằng nhóc nhà anh.”
“Ngày xưa lúc biết em đi, nó còn trốn trong phòng khóc nữa cơ.”
Tôi lập tức sặc nước.
“Mẹ!” Tôi quay phắt sang nhìn ông đầy cảnh cáo: “Cha nói linh tinh cái gì vậy?”
Mẹ tôi cũng cười theo:
“Có gì đâu mà ngại? Hồi đó con còn hỏi mẹ suốt xem Tạ Trình có quay lại không.”
Tai tôi nóng bừng lên.
Tôi theo bản năng liếc sang Tạ Trình thì phát hiện anh đang nhìn mình.
Khóe môi anh cong lên rất khẽ.
Là kiểu cười dịu dàng mà tôi đã rất lâu rồi không được nhìn thấy.
Không hiểu vì sao, chỉ một nụ cười như vậy thôi cũng đủ khiến tim tôi đ/ập nhanh hơn vài nhịp.
Không khí trên bàn ăn dần trở nên hòa thuận hơn hẳn.
Cha mẹ tôi kể đủ thứ chuyện linh tinh trong xóm, còn Tạ Trình thì ngồi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp vài câu. Nhưng tôi có thể nhìn ra tâm trạng anh đã tốt hơn lúc chiều rất nhiều.
Ăn gần xong, cha tôi mới chợt nhớ ra gì đó.
“À đúng rồi.” Ông đặt chén xuống: “Giờ em có dự định gì tiếp theo chưa?”
Không khí trên bàn hơi chững lại vài giây.
Tạ Trình im lặng một chút rồi mới thấp giọng đáp:
“Chắc em sẽ ki/ếm ít việc làm ở đây trước ạ.”
Tôi đang cúi đầu ăn cơm thì bất giác dừng lại.
Ngay sau đó, anh lại ngập ngừng bổ sung thêm một câu:
“…Chỉ khoảng một năm thôi.”
Khóe môi tôi lập tức cứng lại.
Niềm vui ban nãy giống như bị ai đó dội cho một gáo nước lạnh, trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.
Tôi siết ch/ặt đôi đũa trong tay.
Thì ra… anh vẫn muốn đi.